Tôi bắt đầu vẽ từ mẫu giáo, Tô Dao đến lớp năm mới cầm bút.
Thứ như nền tảng cơ bản, kém là kém.
Quan trọng hơn là tôi thật sự thích vẽ, mỗi nét bút đều cam tâm tình nguyện.
Từ ngày cầm bút, cả người Tô Dao đã viết đầy sự chống đối.
Trần Mỹ đẩy cứng con gái mình đến trước mặt tôi, đó không phải là thi đấu, mà là đưa đồ ăn lên tận miệng.
Cùng một cuộc thi khu vực, tôi vào vòng chung kết cấp tỉnh, cô ta ngay cả vòng tuyển chọn nội bộ trung tâm cũng không qua.
Về học tập thì càng khỏi nói.
Hai năm đầu tiểu học còn chưa nhìn ra chênh lệch, đến lớp năm lớp sáu, giữa tôi và Tô Dao cách nhau một ngọn núi.
Tô Dao bị áp lực hai đầu, học không lên, vẽ cũng không học tốt, con người bắt đầu đi lệch.
Giờ ra chơi ném cặp sách của tôi từ tầng bốn xuống.
Nhổ nước bọt vào cốc nước của tôi.
Trộm tài liệu ôn tập của tôi.
Bỏ tiền tìm học sinh lớp trên chặn đường tôi.
Nói thật, nhìn đôi mắt đầy hận ý của cô ta, có lúc tôi sẽ thấy đáng thương.
Cô ta không phải trời sinh đã xấu, mà là bị ép thành như vậy.
Vì thế tôi nói những chuyện này với giáo viên, muốn giáo viên giúp cô ta.
Giáo viên gọi phụ huynh. Cha tôi chưa từng đi, mỗi lần đều là một mình Trần Mỹ chịu mắng.
Có một lần tôi đến văn phòng nộp bài, vừa hay bắt gặp Trần Mỹ đang xin lỗi.
“Nhất định sẽ không có lần sau, phẩm chất quan trọng hơn thành tích, tôi nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ.”
Tôi cúi đầu đi ngang qua bên cạnh cô ta, giả vờ không quen biết cô ta.
Khoảnh khắc đó, tôi vô cùng rõ ràng một chuyện.
Chỉ khi bản thân đủ mạnh, mới có thể có tiếng nói trong bất kỳ môi trường nào.