Thái tử vừa nhìn thấy Hoàng hậu, tựa như đã vớ được cọc cứu sinh.
Hoàng hậu đành nén lại nỗi khát khao muốn gặp Dung Hoa công chúa, bất đắc dĩ phải lên tiếng an ủi tên Thái tử vô năng tầm thường này trước.
Nói cho cùng, Hoàng đế muốn phế truất Thái tử, không chỉ đơn thuần là vì yêu ai yêu cả đường đi đối với Tiêu Quý phi, mà còn bởi vì Thái tử thật sự là kẻ bất tài vô dụng.
Hắn ta chỉ dựa vào cái danh phận trưởng tử để nhận được sự ủng hộ của quần thần mà leo lên ngôi vị Thái tử, nhưng trên người hắn căn bản lại chẳng có lấy một chút phẩm chất nào mà một vị quân vương tương lai cần phải có.
Hoàng hậu nói: "Ngươi có biết tại sao năm xưa Thái hậu lại phải đưa Dung Hoa đi không? Là vì muốn lấy Dung Hoa làm con tin, muốn gia tộc họ Lưu của ta phải quy thuận. Trong lòng Thái hậu thì phụ hoàng của ngươi là trên hết, hôm nay ngươi đã làm tổn thương Thái hậu, phụ hoàng của ngươi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu. Nhưng bản cung và Dung Hoa sẽ đứng ở sau lưng ngươi, đây là lệnh bài của nhà họ Lưu, phụ thân của ta sẽ giúp đỡ ngươi. Ngươi cần phải làm gì, thì hãy cứ mạnh dạn đi làm đi."
Thái tử mừng rỡ như điên, tiếp lấy lệnh bài, quỳ lạy tạ ơn Hoàng hậu, liền sải bước vội vã rời đi.
Hắn ta cũng không đến nỗi quá ngu ngốc, liền sai người phong tỏa toàn bộ Phật tự lại.
Nói là để bảo vệ, nhưng thực chất là giam lỏng.
Nhưng Thái tử vừa mới rời đi, đã có tử sĩ của nhà họ Lưu xông ra tiêu diệt toàn bộ đội quân canh gác.
Bởi vì lệnh bài mà Hoàng hậu giao cho Thái tử là đồ giả, người nhà họ Lưu chỉ cần nhận được lệnh bài, liền hiểu rằng thời khắc quyết chiến đã đến rồi.
Cuối cùng tôi cũng đã được diện kiến Dung Hoa công chúa.
Đó là một nữ tử vô cùng đạm bạc giản dị, dung mạo nàng xanh xao và thanh lãnh, toát lên sự yếu ớt của một người quanh năm không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời.
Nhưng đôi mắt nàng lại sáng ngời rực rỡ, ánh mắt sắc bén và kiên định vô cùng.
Nàng nhìn Hoàng hậu đang khóc đến mức không thể nào kiềm chế nổi, ôn nhu ôm chặt lấy Hoàng hậu vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: "Mẫu hậu, mọi chuyện đều sắp kết thúc rồi..."
Đúng vậy, tất cả mọi chuyện sắp sửa kết thúc rồi.
Thái tử làm phản.
Lương vương cũng mượn danh nghĩa cần vương mà tấn công vào hoàng cung.
Hoàng cung đại loạn, Hoàng đế không thể kiểm soát được đại cục, lại có kẻ thừa nước đục thả câu, ám sát Hoàng đế.
Sau khi Hoàng đế băng hà, Thái tử và Lương vương chẳng còn bất cứ điều gì phải e dè nữa, hai huynh đệ chém giết nhau đến một mất một còn, Dung Hoa công chúa liền chớp lấy thời cơ dẫn dắt một đội quân mượn danh nghĩa tư binh của Thái hậu tiến vào kinh thành dẹp loạn, nhà họ Lưu lại toàn lực hiệp trợ chống đỡ.
Cuối cùng, Thái tử bị thương và bị bắt sống, Lương vương bỏ mạng, Tiêu Quý phi bị treo cổ chết.
Dung Hoa công chúa dẫn quân nghênh đón Thái hậu và Hoàng hậu hồi cung để chủ trì đại cục.
Hoàng hậu đường đường chính chính uy phong lẫm liệt bước vào cung.
Còn Thái hậu lại là được người ta khiêng vào.
Thái hậu hạ chỉ, lập Dung Hoa công chúa lên ngôi vị Tân đế.
Quần thần kinh hãi, có kẻ không chịu quy phục, lấy cái chết ra để can ngăn.
Có kẻ lại án binh bất động, ngậm miệng không nói lời nào.
Bất luận thế nào, Dung Hoa công chúa cũng đã chễm chệ ngồi trên ngai vàng kia, Hoàng hậu nghiễm nhiên trở thành Thái hậu, Thái hậu thì thăng cấp lên Thái hoàng thái hậu, tôi thì trở thành Thượng cung của Thượng Cung Cục, phụ trợ Tân đế phê duyệt tấu chương.
Ngày nào cũng có người dâng tấu sớ lớn tiếng chửi rủa, bảo rằng tất cả mọi chuyện từ đầu chí cuối đều là mưu đồ quỷ quyệt của Tân đế.
Tân đế chỉ khẽ mỉm cười, sau đó, những kẻ chửi mắng đó bị giáng chức thì giáng chức, bị xử trảm thì xử trảm, nàng ra tay tàn nhẫn không chút lưu tình.
Năm năm ở Phật tự của nàng là chịu đựng gian khổ đắng cay mà vượt qua.
Thái hậu chẳng hề yêu thương nàng.
Nhưng nàng cũng không hề khoanh tay chờ chết.
Nàng từng bước một thăm dò mọi sở thích thói quen của Thái hậu, từng bước một loại bỏ đi tâm phúc của Thái hậu, buộc Thái hậu phải dùng người mới, nàng cứ như vậy mà âm thầm len lỏi vào mọi khía cạnh trong cuộc sống của Thái hậu.
Về sau, nàng dứt khoát tìm người thay thế vị trí của Thái hậu, vị Thái hậu thật sự vào năm thứ ba ở Phật tự, đã trở thành một bà lão ốm yếu nằm liệt giường.
Thái hậu xuất hiện trước mặt mọi người, thực chất chỉ là một kẻ thế thân.
Nàng đã thâu tóm toàn bộ tư binh của Thái hậu, dưới sự trợ giúp của Hoàng hậu lại không ngừng bổ sung nhân lực mới thay thế cho người cũ, để rồi dần dần bành trướng thành một thế lực vô cùng đáng gờm mạnh mẽ trong cuộc chiến tranh đoạt hoàng vị, chỉ có điều là không một ai hay biết mà thôi.
Con đường này rất gian nan vất vả, nhưng Tân đế đã bước đi đến đỉnh cao vinh quang rồi.