"Nói nhảm nói nhí! Mẫu hậu làm sao có thể tự tay chép viết..." Thái tử phi giận dữ lật xem, nhưng khi nhìn thấy nét chữ quen thuộc, giọng nói chợt im bặt.
Cuối cùng, hai người họ bỏ lại cuốn sổ, cố giữ thẳng lưng, vội vã rời đi, ngay cả bản cung quy mà tôi vừa chép cũng không thèm lấy nữa.
Tôi thu dọn cuốn sổ có nét chữ giống hệt như đúc với nét chữ của Hoàng hậu nương nương, bật cười chế giễu.
Thượng Cung Cục quả thực có bản cung quy do chính tay Hoàng hậu nương nương viết, mục đích là để răn đe các tần phi phải tu thân dưỡng tính và noi gương sao chép.
Các nữ sử khi mới bước chân vào Thượng Thư Cục đều phải xem qua để học hỏi, và tôi đã dựa theo bản gốc để luyện tập, vô tình học được nét chữ của Hoàng hậu nương nương, cuốn sổ kia thực chất chỉ là bản nháp mà tôi sao chép lại, nhưng dùng để qua mặt những kẻ không rành rẽ thì cũng quá đủ rồi.
Sau này, tôi lại có dịp tiễn Vương Nhuận Hà xuất cung.
Nàng ta khi đó đã lấy lại được bình tĩnh, ở trước mặt tôi đắc ý nói: "Cô mưu mô xảo quyệt như vậy, thảo nào Tạ lang lại không cần cô."
Tôi bình tĩnh đáp: "Kẻ hám danh lợi bất chấp đạo nghĩa, sẽ không vì thành thân mà biến thành người có tình có nghĩa đâu, hôm nay đối với hắn ta phu nhân là lợi ích nên hắn mới vứt bỏ ta mà chọn phu nhân, ngày sau nếu người khác mang lại lợi ích lớn hơn, hắn ta nhất định cũng sẽ vứt bỏ phu nhân mà chọn người đó thôi. Phu nhân chọn được một lang quân như vậy, thật là phúc phận của phu nhân, ta đây một chút cũng không cảm thấy ngưỡng mộ đâu."
Vương Nhuận Hà bị chọc tức mà bỏ đi.
Nhưng xem ra, nàng ta đã ghi nhớ những lời tôi nói ngày hôm đó.
Cuối cùng thì mũi kim gai đâm sâu trong lòng cũng đã đâm thẳng vào người Tạ Uẩn.
Tạ Uẩn thất thần nhìn Vương Nhuận Hà, yết hầu chuyển động, một chữ cũng không nói nên lời.
Vương Nhuận Hà lảo đảo đứng lên, ngay cả bụi đất trên người cũng không màng phủi sạch, vội vàng bước đi.
Tôi gọi với theo bóng lưng của nàng ta: "Vương cô nương, à không, Vương phu nhân hãy kiên nhẫn đợi thêm một lát, dựa theo cung quy, thư hòa ly ít thì ba ngày, nhiều thì nửa tháng rưỡi, sẽ được gửi đến Tạ phủ, mong phu nhân kiên nhẫn chờ đợi. Dù thế nào xin phu nhân hãy yên tâm, cho dù phu nhân có bị áp giải ra khỏi kinh thành đi chăng nữa, thì thư hòa ly cũng chắc chắn sẽ được đưa đến tận tay phu nhân."
Vương Nhuận Hà ngoái đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn tôi một cái.
Tôi đáp lại nàng ta bằng một nụ cười vô cùng xán lạn rực rỡ, tinh thần vô cùng sảng khoái dễ chịu.
Tạ Uẩn thất thần thất trí đứng dậy đuổi theo Vương Nhuận Hà.
Khi đi ngang qua tôi, hắn lạnh lùng thốt lên: "Cô hận ta thì cũng đành đi, nhưng nhà họ Tạ không phải tất cả mọi người đều có lỗi với cô, ít nhất thì Tạ Quần không phải. Cô vì muốn báo thù mà liên lụy đến người vô tội, ta sẽ chờ xem báo ứng của cô."
Tôi kinh ngạc không thốt nên lời.
Hắn cười gằn, tựa như đã nắm được điểm yếu chí mạng của tôi.
Tôi đáp lời: "Vậy số tiền mà ngươi tham ô, hắn có tiêu xài không?"
Tạ Uẩn câm lặng.
Tôi "Ồ" lên một tiếng, "Ra là có tiêu xài à... Ta chỉ mới nghe nói đến thiết khoán đan thư có thể miễn tội chết, chứ chưa từng nghe qua chuyện tình thánh cũng có thể lấy ra để miễn tội, huống hồ chi, hắn ta căn bản cũng chẳng phải là tình thánh gì cho cam."
Tạ Quần ở ngoại ô thành đã nuôi dưỡng một thế thân của tôi.
Điều này mãi đến năm thứ hai sau khi tôi tiến cung mới biết được.
Lúc bấy giờ, tôi đã từng bước từ vị trí nữ sử thăng chức lên Điển ngôn.
Hai năm đó, tôi lác đác nghe được một vài tin tức liên quan đến nhà họ Tạ.
Nổi bật nhất chính là chuyện Nhị lang quân Tạ Quần nhà họ Tạ vì một nữ tử mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán với người ta, về sau, hắn bèn nuôi luôn nữ tử đó ở bên ngoài.
Có một lần tôi ra khỏi cung làm việc, dừng chân nghỉ ngơi ở một quán trà, oan gia ngõ hẹp đụng mặt Tạ Quần.
Khoảnh khắc vừa nhìn thấy tôi, hắn sững sờ một thoáng, ngay lập tức luống cuống che giấu một nữ tử ở phía sau lưng, kiên quyết không cho nàng ta lộ mặt.
Nữ tử đó cũng rất nghe lời, ngoan ngoãn núp ở phía sau lưng Tạ Quần, dùng chiếc quạt tròn che khuất đi khuôn mặt.
Nhưng Tạ Quần làm sao mà quản được tôi cơ chứ.
Tôi đi vòng tới trước mặt nữ tử đó, nhẹ nhàng gạt chiếc quạt tròn của nàng ta xuống, đập vào mắt tôi là một khuôn mặt có đến tám phần giống hệt với tôi.
Nữ tử đó vô cùng kinh ngạc, đôi mắt xinh đẹp trố to lên.
Tôi khẽ cười một tiếng, nếu như không phải biết rõ cha mẹ chỉ sinh ra một mình tôi, thì tôi đã suýt tưởng nàng ta là tỷ muội ruột thịt của mình rồi.