Hoàng hậu vốn xuất thân từ danh môn thế gia, nhưng lại chỉ sinh hạ được duy nhất một vị công chúa là Dung Hoa.
Dung Hoa công chúa từ năm mười ba tuổi đã bồi tiếp Thái hậu đến Phật tự để lễ Phật, nay thấm thoắt đã năm năm trôi qua rồi.
Hoàng hậu cũng đã ròng rã suốt năm năm trời chưa từng được nhìn thấy mặt con gái ruột của mình.
Người rất nhớ thương công chúa.
Và tôi thì chưa từng diện kiến Dung Hoa công chúa, nhưng tôi nghe cung nhân truyền tai nhau rằng đó là một nữ tử vô cùng băng tuyết thông minh.
Từ năm mười tuổi, nàng đã có thể dõng dạc nói ra câu: "Cùng là nhi nữ của Phụ hoàng, tại sao ta lại không thể được phong Vương?"
Thái hậu chê trách nàng quá to gan lớn mật, bèn giam giữ bên cạnh để uốn nắn dạy dỗ, về sau Thái hậu sùng tín Phật pháp, lại đem nàng cùng đi đến Phật tự.
Hoàng hậu từng tìm đến để thăm nom, nhưng lại bị cự tuyệt chặn lại ở bên ngoài cửa.
Mọi người ai nấy đều thấu hiểu một điều, cuộc sống của Dung Hoa công chúa ở Phật tự vốn dĩ chẳng hề tốt đẹp gì cho cam.
Hoàng hậu vô cùng nhung nhớ nàng, nhớ đến mức cả đêm trằn trọc thao thức không thể nào chợp mắt, cơn đau đầu cũng vì thế mà ngày một trở nặng thêm.
Và bức thư khiến cho Hoàng hậu nương nương nổi giận lôi đình lúc nãy, chính là do Lương vương phái người gửi đến.
Lương vương đã tự tiện lựa chọn một vị phu quân rất tốt cho Dung Hoa công chúa, kẻ đó thuộc bè phái của Lương vương, thỉnh cầu Hoàng hậu chấp thuận, hắn cứ ngỡ hành động này có thể kéo gần lại mối quan hệ với Hoàng hậu, cầu xin được hòa giải cùng Hoàng hậu.
Nhưng tôi thừa biết một điều, Hoàng hậu kiên quyết không bao giờ dễ dàng gả Dung Hoa công chúa cho bất kỳ một ai trong phe phái của Thái tử hay Lương vương đâu.
Thái tử vốn là trưởng tử, do một cung nữ sinh ra, cung nữ đó đã vong mạng, sử sách cũng không lưu lại danh tính.
Lương vương là do Quý phi sinh ra, Quý phi lại là sủng phi của Hoàng đế, Hoàng đế vẫn luôn mang dã tâm phế truất Thái tử, lập Lương vương lên thay thế cho vị trí Thái tử.
Nhưng quần thần trong triều lại khư khư bám víu vào lễ giáo quy củ, một mực giữ vững quan điểm muốn lập con đích hoặc là lập con trưởng.
Thế nhưng trớ trêu thay Hoàng hậu lại chỉ sinh hạ duy nhất một mụn con gái là Dung Hoa công chúa, chứ chẳng hề có thêm một đứa con nào khác.
Lương vương nếu muốn được sắc phong làm Thái tử, thì chỉ có ba con đường để đi:
Thứ nhất là phải ghi tên dưới danh nghĩa của Hoàng hậu, trở thành nhi tử của Hoàng hậu, nhưng mẫu phi của Lương vương là Tiêu Quý phi lại không hề bằng lòng.
Con đường thứ hai là để Tiêu Quý phi trở thành Hoàng hậu.
Và con đường thứ ba chính là hạ sát Thái tử.
Thế nhưng việc hạ sát Thái tử lại mang đến rủi ro quá lớn, vô số con mắt của quần thần trong triều luôn gắt gao theo dõi dòm ngó.
Biện pháp tốt nhất thực ra lại chính là hạ sát Hoàng hậu.
Bọn họ đã chọn đi theo con đường thứ hai.
Những năm qua, những mũi tên hòn đạn ám hại Hoàng hậu nhiều không đếm xuể, nhưng Hoàng hậu đều一一 hóa giải toàn bộ, cộng thêm vào đó là thế lực hùng hậu của nhà mẹ đẻ Hoàng hậu trong triều đường, cuối cùng thì Tiêu Quý phi và Lương vương cũng dần nhận ra, chỉ dựa vào sức lực của bọn họ căn bản là không thể đấu lại được với Hoàng hậu, cho nên nay đành ngỏ ý chìa cành ô liu, muốn lấy danh nghĩa gả chồng cho Dung Hoa công chúa để đưa nàng trở về kinh đô, nhằm mục đích giảng hòa với Hoàng hậu.
Lúc kiểm tra phong thư này tôi đã biết trước Hoàng hậu sẽ tức giận lôi đình, vậy nên, trước khi dẫn Vương Nhuận Hà vào bái kiến Hoàng hậu, tôi đã căn dặn nữ quan dưới trướng đem bức thư này dâng lên.
Bằng không Hoàng hậu đang lúc tức giận bừng bừng, đã mắng mỏ gõ gõ Vương Nhuận Hà một chặp thật đau rồi.
Sở dĩ tôi dám chắc chắn một điều Lương vương sẽ gặp thất bại, là bởi vì cách đây không lâu, Thái tử cũng đã sử dụng chiêu trò tương tự, nuôi hy vọng lôi kéo Dung Hoa công chúa vào trận doanh của mình.
Hoàng hậu ở chốn riêng tư đã lớn tiếng mắng nhiếc Thái tử là kẻ vong ân phụ nghĩa.
Vì nguyên cớ là năm xưa cung nữ kia sở dĩ có thể thuận lợi sinh hạ Thái tử, là do Hoàng hậu nương nương phát hiện ra cung nữ đó mang thai, đã luôn sắp xếp ngự y chiếu cố chăm sóc vô cùng chu đáo, cho đến tận khi nàng ta mẹ tròn con vuông.
Vậy mà không biết là kẻ nào đã khua môi múa mép ở trước mặt Thái tử, dám nói rằng cung nữ kia là bị Hoàng hậu ám hại mà chết.
Thái tử và Hoàng hậu từ đó sinh lòng xa cách, hiện tại thấy bản thân mình bị Hoàng đế ghét bỏ, mới quay sang muốn ôm chặt lấy đùi Hoàng hậu.
Nhưng Thái tử và Lương vương rốt cuộc đều nhận lấy thất bại.
Dung Hoa công chúa thực sự chính là điểm yếu chí mạng của Hoàng hậu, đùi của Hoàng hậu cũng không phải là không thể ôm được.
Bọn họ thất bại chung quy nguyên nhân là do: Bọn họ đều tự cho mình có cái quyền được sắp đặt cuộc đời của Dung Hoa công chúa.
Chỉ có những kẻ bề dưới thấp hèn mới bị người khác tùy ý sắp đặt.
Trong thâm tâm Hoàng hậu, Dung Hoa công chúa là độc nhất vô nhị, là sự tồn tại vượt lên trên tất cả mọi người.
Bản thân bà đã bị người khác sắp đặt cả một đời rồi, tuyệt đối sẽ không để cho Dung Hoa công chúa phải chịu đựng cảnh bị người khác sắp đặt thêm nữa.
Thái tử và Lương vương, chỉ cần bất kỳ ai trong số họ xem Dung Hoa công chúa như muội muội ruột thịt, chân thành suy tính cho tương lai của Dung Hoa công chúa, Hoàng hậu cũng sẽ không chán ghét bọn họ đến mức buồn nôn như vậy.