Lúc Vương Nhuận Hà rời khỏi kinh đô, bộ dạng vô cùng nhếch nhác thảm hại.
Nàng ta thuê một cỗ xe lừa, cải trang thành một phụ nhân để che mắt thiên hạ.
Nhưng vừa đi đến vùng ngoại ô kinh thành, thì lại gặp ngay sơn tặc cướp bóc.
Người đánh xe lừa thấy tình hình không ổn, liền vội vã bỏ chạy lấy người.
Số ngân phiếu giấu trên người Vương Nhuận Hà đều bị soát sạch sành sanh.
Cuối cùng, đám cướp đếm cho nàng ta năm mươi ba đồng tiền đồng, rồi bảo nàng ta tự đi bộ về nhà.
Năm mươi ba đồng tiền đồng, trùng hợp thay lại bằng đúng với số bạc cắc còn lại trên người tôi khi mới vào cung.
Hiện tại, tôi cũng để lại cho nàng ta năm mươi ba đồng, hy vọng nàng ta có thể giữ lấy mạng mà quay về nhà.
Bởi nếu nàng ta may mắn về đến nhà, thì vẫn còn một cơn giông bão khác đang chờ đón nàng ta.
Tôi đã phái người lan truyền toàn bộ những chuyện rùng rợn mà nàng ta đã làm ở kinh đô ra khắp chốn, ngay cả chuyện nhà họ Vương thất sủng, Thái tử bị Hoàng đế chán ghét cũng được rêu rao truyền xa, y hệt như những lời đồn đại mà năm xưa nàng ta đã tung ra để hãm hại tôi.
Năm xưa tôi có thể mạnh mẽ vượt qua.
Da mặt nàng ta dày hơn tôi, hẳn là nàng ta cũng sẽ có thể vượt qua thôi nhỉ!
Chỉ cần nàng ta có thể sống sót mà vượt qua.
Thì ân oán giữa tôi và nàng ta xem như đã chấm dứt hoàn toàn.
Tôi quả thực là quá đỗi lương thiện mà.
Ngày thứ hai, Thái tử hẹn tôi ở Phượng Ngô Đình.
Nhìn thấy tôi, trong mắt hắn ta toát lên một niềm hân hoan vui sướng, ôn tồn nói: "Cô đã thay nàng trừng phạt Vương Nhuận Hà rồi, Lý chưởng ngôn, có lỗi với nàng quá, năm xưa Tạ Uẩn nói rằng bản thân chưa từng có hôn ước, Cô mới đem Vương Nhuận Hà hứa gả cho hắn, nếu sớm biết Tạ Uẩn đã có hôn ước với nàng, Cô nhất định sẽ không bao giờ làm ra cái chuyện gậy đánh uyên ương như thế. Nhưng mà, nghĩ lại thì, Tạ Uẩn cũng chẳng phải là một lang quân tốt đẹp gì, nàng gặp họa mà lại hóa phúc đó chứ."
Tôi nở nụ cười hiền thục, miệng rối rít cảm tạ Thái tử, nhưng trong lòng lại cảm khái muôn vàn.
Hắn ta chẳng hề hay biết, điều tôi căm ghét nhất chính là những lời nói giả dối sáo rỗng kiểu như: Nếu không có chuyện tồi tệ kia, làm sao ngươi có được chuyện tốt đẹp của ngày hôm nay? Nếu năm xưa bọn họ không chà đạp ngươi, làm sao ngươi có được thành tựu như ngày hôm nay? Nếu không nhờ Tạ Uẩn phụ tình bội nghĩa, làm sao ngươi có thể trở thành một vị nữ quan phong quang lẫm liệt thế này?
Nhưng tôi lại thấy điều này hoàn toàn sai trái.
Chuyện xấu thì chính là chuyện xấu, chuyện tốt có đến cũng không phải là nhờ vào việc đã từng xảy ra chuyện xấu.
Hương thơm của hoa mai là vì nó chính là hoa mai, chứ không phải vì nó đã vượt qua mùa đông sương giá lạnh lẽo, bất luận có trải qua sương giá hay không, thì hoa mai vẫn mãi là hoa mai, loài có hương thì ắt sẽ tỏa hương, loài không có hương thì mãi mãi chẳng có mùi hương.
Thế nhưng người đời lại cứ thích quy chụp nhân quả như vậy, tựa hồ như làm vậy thì sẽ giảm nhẹ đi cái ác của kẻ thủ ác, và nhân lên gấp bội cái tốt của điều thiện lành.
Nhưng tôi chẳng có tâm trí đâu mà đi tranh luận những đạo lý này với Thái tử.
Hắn ta là Thái tử, chỉ mong sao cho phẩm hạnh của mình không bị hoen ố vấy bẩn, cho nên hắn sẽ không chấp nhận việc mình có vết nhơ, toàn bộ mọi vết nhơ đều là của người khác, hắn ta tuyệt đối sẽ không muốn lắng nghe những suy nghĩ của tôi đâu.
Thái tử lại nói tiếp: "Lý chưởng ngôn có thể thay mặt Cô nói đỡ vài câu trước mặt Mẫu hậu được chăng? Cô biết ngày trước đã làm tổn thương tâm can của Mẫu hậu, nhưng Cô nay đã biết hối cải rồi. Cô hứa, sau này nhất định sẽ đối đãi tốt với Dung Hoa muội muội, tuyệt đối không để cho bất kỳ kẻ nào được phép bắt nạt muội ấy."
Giả tạo.
Tất cả đều là dối trá.
Dung Hoa công chúa dốc lòng lễ Phật suốt năm năm ròng rã, bất kể là Thái tử hay Lương vương, đều chưa từng có ai ngó ngàng đến hỏi han một tiếng nào.
Một vị Hoàng hậu không có con trai lại chẳng được sủng ái, trong mắt bọn họ cũng chẳng đáng giá một đồng.
Trong mắt bọn họ chỉ nhìn thấy lợi ích của bản thân mà thôi.
Tầm nhìn hạn hẹp, chẳng có lấy một chút cốt cách khí độ nào cả.