Không khí trong phòng họp hội đồng quản trị trên tầng 68 của tòa tháp trung tâm ngột ngạt đến mức tưởng chừng chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ. Máy điều hòa vẫn phả ra những luồng khí lạnh buốt, nhưng trán của mấy lão cổ đông đã lấm tấm mồ hôi.
Tống Tử Hào ngồi ở vị trí chủ tọa. Gương mặt đẹp trai, sắc sảo từng khiến tôi say đắm suốt 7 năm qua nay phủ một tầng sương giá lạnh lẽo. Hắn nới lỏng chiếc cà vạt lụa, ánh mắt nhìn tôi không mang theo lấy một tia ấm áp, chỉ có sự thất vọng tột cùng được ngụy trang một cách hoàn hảo.
Chát!
Một xấp ảnh chụp từ camera an ninh bị hắn ném thẳng, vung vãi rào rào trên mặt bàn kính bóng loáng, trượt dài đến tận trước mặt tôi.
"Thẩm Ly, cô còn gì để chối cãi không?" Giọng Tống Tử Hào vang lên, trầm khàn và mang tính sát thương tuyệt đối. "Camera nét đến từng lỗ chân lông, cô đừng nói với tôi đây là kỹ xảo điện ảnh. 50 triệu tệ trong quỹ đen không cánh mà bay, và người xách hai chiếc vali đó ra khỏi hầm bảo mật số 1, lại chính là vị Giám đốc Tài chính đáng kính của chúng ta!"
Tôi cúi nhìn những bức ảnh. Trong hình, một người phụ nữ mặc bộ vest xám tro quen thuộc của tôi, mái tóc búi thấp đúng kiểu tôi hay làm, đang mỉm cười bước ra khỏi hầm. Trên tay cô ta là hai chiếc vali đen trĩu nặng.
Bên cạnh Tống Tử Hào, Lâm Uyển – cô em gái nuôi với vẻ ngoài ngây thơ, thánh thiện của hắn – đang khép nép ngồi đó. Cô ta rút chiếc khăn tay viền ren lụa, chấm chấm khóe mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
"Chị Ly… sao chị lại làm thế? Em biết chị nợ bọn cho vay nặng lãi vì chơi cờ bạc qua mạng, nhưng chị có thể nói với anh Hào mà. Anh ấy yêu chị như vậy, chuẩn bị cưới chị rồi, có khó khăn gì anh ấy không giúp chứ? Tại sao lại lấy tiền công quỹ? Đây là tiền cứu mạng của cả tập đoàn để đập vào dự án vịnh Nam đấy!"
Từng lời của Lâm Uyển thốt ra như những nhát d/ao mềm găm thẳng vào danh dự của tôi. Một mũi tên trúng hai đích: Vừa đổ tội tham ô, vừa gán cho tôi cái danh con n/ghiện cờ bạc. Tôi nhìn cô ta, và thu vào mắt nụ cười đắc thắng được giấu cực kỳ kín đáo nơi khóe môi đang vờ run rẩy ấy.
Trưởng ban pháp chế đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, phá vỡ sự im lặng của tôi: "Giám đốc Thẩm, chứng cứ rành rành ra đó! 14 giờ 30 phút ngày 10 tháng 9. Dữ liệu hệ thống ghi nhận chính xác dấu vân tay và quét mống mắt của cô để mở cửa hầm. Cô ở trong đó 15 phút. Hệ thống định vị trên chiếc xe Mercedes của cô cũng trùng khớp với lộ trình di chuyển đến khu vực ngân hàng ngầm ở ngoại ô để tẩu tán tài sản!"
Hắn ta bật màn hình máy chiếu. Đoạn video 4K sắc nét hiện lên. Người phụ nữ trong màn hình có dáng đi, cử chỉ, thậm chí cả thói quen vuốt lọn tóc mai ra sau tai giống tôi như đúc từ một khuôn. Cô ta ngẩng mặt nhìn thẳng vào camera an ninh, mỉm cười. Nụ cười chế giễu đó, chính là đòn chí mạng họ chuẩn bị để triệt đường sống của tôi.
Tôi ngồi đối diện họ. Hai tay đặt dưới gầm bàn, những ngón tay vẫn còn run rẩy nhẹ – một phản ứng phụ tàn khốc của thuốc kích thích tủy xương. Lưng tôi đau nhức như bị ai đó tháo rời từng khớp xương, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy, nhưng cột sống tôi vẫn thẳng tắp. Tuyệt đối không nhượng bộ.
Tống Tử Hào đứng dậy, bước những bước chậm rãi về phía tôi. Hắn chống hai tay lên tay vịn ghế của tôi, cúi người xuống. Hơi thở từng vô cùng quen thuộc nay trở nên tanh tưởi mùi dối trá. Hắn ghé sát tai tôi, thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ hai người nghe:
"Ly à, ngoan ngoãn nhận tội đi. Ký vào đơn thú nhận này, tôi sẽ nể tình nghĩa 7 năm qua mà xin ban quản trị giảm án cho cô. Chỉ cần cô ngồi t/ù 5 năm thôi. Còn nếu cô cứng đầu… với bằng chứng này, tôi sẽ khiến cô ch/ết rục trong đó. Suy nghĩ cho kỹ đi, vợ sắp cưới."
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn. Mới tuần trước thôi, tại nhà hàng xoay 360 độ cao nhất thành phố, người đàn ông này đã quỳ một chân, dâng lên chiếc nhẫn kim cương 5 carat rực rỡ và nói muốn chăm sóc tôi cả đời.
Hóa ra, chiếc nhẫn đó không phải là lời hứa, mà là chiếc còng tay được thiết kế riêng cho kẻ thế mạng. Hắn và Lâm Uyển đã đ/ục kh/oét công ty suốt hai năm qua, và giờ, khi hố đen tài chính sắp vỡ lở, vị Giám đốc Tài chính là tôi nghiễm nhiên trở thành con dê tế thần hoàn hảo nhất.
"Tống Tử Hào." Giọng tôi khản đặc, khô khốc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau. "Anh chắc chắn muốn tôi nhận tội chứ? Anh có chắc… người trong video kia, thực sự là tôi không?"