Ánh mắt tôi chuyển hướng, ghim thẳng vào Lâm Uyển. Lúc này, lớp mặt nạ thánh thiện của cô ta đã vỡ vụn. Gương mặt cô ta trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời, thân hình nép chặt vào ghế như muốn tàng hình.
"Lâm Uyển, cô em gái ngoan ngoãn." Tôi gọi tên cô ta, giọng dịu dàng nhưng sắc như d/ao cạo. "Cô đang thắc mắc tại sao vân tay và mống mắt lại trùng khớp đúng không? Cần tôi nhắc lại chuyện ba tháng trước, khi tôi say rượu thiếp đi ở nhà họ Tống, ai đã lén lút dùng băng dính chuyên dụng lấy vân tay của tôi, và dùng máy quét võng mạc mini rọi vào mắt tôi không?"
Lâm Uyển há hốc mồm, mồ hôi hột túa ra trên trán: "Chị… chị nói bậy! Chị vu khống!"
"Tôi vu khống? Cô thuê người làm mặt nạ da người silicon cao cấp ở chợ đen chợ phiên biên giới, tìm một kẻ có vóc dáng giống tôi để đóng giả. Kế hoạch rất tỉ mỉ, rất hoàn hảo." Tôi gật gù tán thưởng, rồi bất ngờ ném ra tờ giấy cuối cùng trong hồ sơ bệnh án.
"Nhưng con người tính không bằng trời tính. Hãy đọc kỹ dòng chữ ở phần [Ghi chú y khoa] của bệnh viện ngày hôm đó đi. Do phản ứng mạnh với thuốc kích thích tủy, cả ngày 10 tháng 9, toàn thân tôi bị n/ổi m/ề đ/ay cấp tính. Từ mặt, cổ cho đến tay chân đều sưng vù và đỏ ửng. Trong khi đó…" Tôi chỉ tay thẳng vào màn hình máy chiếu, nơi người đàn phụ nữ giả mạo vẫn đang mỉm cười. "Cô ta da dẻ láng mịn, trắng trẻo không một tì vết! Các người giải thích thế nào về sự vi diệu này đây?"
Cả phòng họp nhốn nháo. Trưởng ban pháp chế lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Tống Tử Hào và Lâm Uyển đã chuyển sang cảnh giác và sợ hãi. Lời nói dối đã bị bóc trần trần trụi dưới ánh sáng.
Tôi chống hai tay lên hông, hất cằm nhìn đôi cẩu nam nữ. "Tống Tử Hào, Lâm Uyển. Các người muốn dùng công nghệ tối tân để gài bẫy tôi, biến tôi thành bia đỡ đạn cho hố đen 50 triệu tệ mà các người đã nướng vào sòng bạc ngầm ở Macau. Nhưng ông trời lại dùng chính sự đau đớn đến thấu xương tủy của tôi để minh oan. Kịch bản của các người, diễn đến đây là hạ màn được rồi!"
"Thẩm Ly, cô im đi! Bằng chứng này thì chứng minh được gì? Ai biết được cô đã làm giả hồ sơ y tế hay không?" Tống Tử Hào như con thú bị dồn vào đường cùng, gầm lên giận dữ, định lao về phía tôi.
Nhưng hắn chưa kịp bước thêm bước thứ hai, cánh cửa gỗ lim mạ vàng của phòng họp đã bị đạp mở tung từ bên ngoài.
Rầm!
Một đội cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế mặc sắc phục trang nghiêm bước vào. Tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ áp đảo hoàn toàn sự hoảng loạn trong phòng. Dẫn đầu là viên Đội trưởng với ánh mắt sắc lạnh như ưng, trên tay cầm tờ giấy có đóng dấu đỏ ủy quyền của Viện kiểm sát.
"Ai là Tống Tử Hào và Lâm Uyển?" Tiếng viên Đội trưởng vang lên đanh thép. "Chúng tôi nhận được đơn tố cáo kèm theo toàn bộ sao kê dòng tiền bất hợp pháp, bằng chứng về hành vi tham ô tài sản công ty, rửa tiền và làm giả chứng cứ hãm hại người khác. Đề nghị hai người hợp tác theo chúng tôi về cơ quan điều tra!"
Tống Tử Hào ngã phịch xuống ghế như bị rút cạn xương cốt. Tay hắn trượt trên mặt bàn, chiếc nhẫn đính hôn chuẩn bị cho tôi va vào mép kính, rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng keng lanh lảnh, chói tai và nực cười. Hắn ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt mở trừng trừng đầy vẻ không thể tin nổi, môi mấp máy đầy tuyệt vọng: "Em… em đã báo cảnh sát từ bao giờ? Sao em có được sao kê dòng tiền?"
Tôi đứng thẳng người, từ tốn chỉnh lại ống tay áo, cẩn thận che đi những vết bầm tím. Đau đớn thể xác vẫn đang hành hạ tôi, nhưng tinh thần tôi lại rực rỡ và sắc bén hơn bao giờ hết.
"Ngay từ khoảnh khắc tôi bước ra khỏi phòng cách ly vô trùng và nhận được tin nhắn hệ thống báo tài khoản ngân hàng của mình bị phong tỏa do tình nghi, tôi đã gửi toàn bộ dữ liệu mã hóa cho cảnh sát." Tôi mỉm cười, một nụ cười của kẻ săn mồi đã tóm gọn con mồi.
"Tống Tử Hào, anh nghĩ Thẩm Ly tôi ngồi ở cái ghế Giám đốc Tài chính này 5 năm chỉ để làm bình hoa trang trí cho anh thôi sao? Từng đồng tiền bẩn anh chuyển qua các công ty ma ở nước ngoài, từng khoản anh nướng vào tay Lâm Uyển, tôi đều nắm rõ dòng chảy của nó hơn ai hết. Tôi không lật bài ngửa ngay, là vì tôi muốn chờ các người tự tin nhất, kiêu ngạo nhất, rồi tự tay dâng bằng chứng giả này ra, tự mình thắt nút chiếc thòng lọng quanh cổ các người."
"Đưa đi!" Viên Đội trưởng ra lệnh.
Chiếc còng số 8 lạnh lẽo khóa chặt tay Tống Tử Hào và Lâm Uyển. Tiếng khóc lóc van xin thảm thiết của Lâm Uyển vang vọng dọc hành lang rồi nhỏ dần, khuất sau cánh cửa thang máy. Mấy lão cổ đông vội vã lấy cớ rời đi, không ai dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Căn phòng họp rộng lớn trên tầng 68 giờ chỉ còn lại một mình tôi. Khung cảnh thành phố sầm uất nhìn từ cửa sổ kính từ trần xuống sàn trải dài dưới chân. Cơn đau từ sâu trong tủy xương vẫn âm ỉ nhức nhối theo từng nhịp thở, nhưng khi hít một hơi thật sâu bầu không khí không còn mùi dối trá này, trong lòng tôi, chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái và tự do đến thế.