Tất cả người thân của Tiểu A Niệm đều đã chết trong tay huyễn yêu.
Giống như tôi mười năm trước, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy ra mà chẳng làm gì được.
Trong tông môn có rất nhiều đệ tử được các trưởng lão nhặt về núi.
Đa phần đều là những kẻ không người thân thích, cô độc không nơi nương tựa, chi bằng mang về tiên sơn, nếu có linh căn tu luyện thì cũng coi như là một công đức tạo phúc cho chúng sinh thiên hạ sau này.
Vì vậy tôi hỏi Tiểu A Niệm: "A Niệm, em có muốn cùng chị về Kiếm Tông, làm một người tu tiên không?"
Bé không trả lời ngay mà hỏi lại tôi: "Nếu em trở thành một người tu tiên, có phải là có thể cầm kiếm báo thù cho cha và các chú bác cũng như các thím không?"
Tôi gật đầu: "Có thể báo thù, trở thành người tu tiên cũng có thể trừ ma vệ đạo để bảo vệ nhiều người hơn nữa."
Đôi mắt bé trong chớp mắt sáng lên nhưng rồi lại nhanh chóng vụt tắt, cúi đầu giọng có chút nghẹn ngào.
"Nhưng mà người đó cũng là một người tu tiên, vậy tại sao anh ta không trừ ma vệ đạo? Tại sao chỉ vì yêu quái xinh đẹp mà lại mủi lòng chứ?"
Tôi ngồi xổm xuống, đưa tay xoa xoa đầu bé: "Vì Phương Văn Châu anh ta không xứng làm người tu tiên."
"Được, vậy em đi cùng chị!"
Bé gật đầu, đôi mắt đầy kiên định nhìn tôi, sau đó lại nói thêm một câu: "Vậy em không những phải báo thù, em còn phải bảo vệ nhiều người hơn nữa, và em tuyệt đối không muốn giống như loại người như Phương Văn Châu, em muốn cùng chị che chở cho chúng sinh thiên hạ!"
Ngoan quá.
Tôi nhịn không được đưa tay ôm lấy bé, giống như đang ôm chính mình cô độc không nơi nương tựa năm nào.
Đến đây.
Tống Ly Ưu tôi cũng đã có đệ tử truyền thừa của riêng mình.
Nhưng lần này tôi không đổi tên cho bé, vì tên của bé đã chứa đựng quá nhiều nỗi nhớ mong rồi.
"A Niệm, sư phụ sẽ để chính tay em báo thù."
Đây sẽ là món quà bái sư mà tôi chính tay dành tặng cho Tiểu A Niệm.