Đột nhiên, tôi nghe thấy giường bên cạnh truyền đến động tĩnh, suy nghĩ giống như thủy triều rút đi.
Trong lòng thầm nghĩ: Hỏng rồi, là con mèo ham ăn Trương Khả.
Khi tôi kéo rèm giường ra, thì thấy Trương Khả đã nhét một miếng sushi vào miệng rồi.
Tôi vội vàng nhìn thoáng qua sushi trong tay Giang Đình Đình, may là không phải miếng đó.
Lúc này, Giang Đình Đình phát hiện ra tôi, vẻ mặt kiêu ngạo nói với tôi:
"Lâm Nguyệt, đây là sushi bạn trai tao bỏ ra một nghìn tệ gọi cho tao đấy, mày cũng tới ăn một miếng đi."
Tôi nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của cô ta, liền nhớ tới chuyện mẹ cô ta kiếp trước nói cô ta làm tiểu tam cho người khác.
Tôi liền hận cô ta, dám làm không dám chịu, lại còn đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn.
Trương Khả vừa nhai vừa nói: "Nguyệt Nguyệt, cậu cũng mau tới làm một miếng đi, ngon lắm."
Cô ấy vừa nói xong, lại gắp thêm một miếng.
Tôi sợ cô ấy gắp phải miếng kia, may mà cô ấy chọn miếng to để gắp.
Giang Đình Đình trực tiếp đưa sushi đến trước mặt tôi, tôi suy nghĩ một chút.
Tôi gắp lên, miếng sushi kiếp trước hại tôi tiêu chảy mấy ngày...
"Đình Đình, đây là bạn trai cậu cố ý gọi cho cậu ăn, cậu còn chưa ăn mà. Hay là, cậu ăn trước một miếng đi."
Giang Đình Đình không ngờ tôi sẽ đưa cho cô ta, cô ta hơi ngạc nhiên một chút.
Trương Khả đã nuốt xong miếng trong miệng, trơ mắt nhìn những miếng sushi khác trong tay Giang Đình Đình.
Cô ấy đứng bên cạnh, giọng điệu có chút sốt ruột nói:
"Đúng đó, Đình Đình, đây là bạn trai cậu cố ý mua cho cậu, cậu cũng mau ăn một miếng đi, thật sự rất ngon đó!"
Giang Đình Đình nghe thấy lời của Trương Khả, mang theo giọng điệu tự hào nói:
"Chắc chắn là ngon rồi, phần sushi này là bạn trai tao bỏ ra một nghìn tệ gọi cho tao đấy, một phần sushi này đủ bằng tiền sinh hoạt hơn nửa tháng của chúng mày rồi."
Trương Khả nghe lời của Giang Đình Đình, đến kẻ ngốc cũng hiểu cô ta đang khoe khoang, khoe khoang cô ta quen được một người bạn trai có tiền.
Trong nháy mắt, cô ấy cảm thấy phần sushi kia thật khó nuốt trôi.
Mà điểm tôi quan tâm là miếng sushi trên tay tôi, Giang Đình Đình có ăn xuống hay không.
Giang Đình Đình phát hiện sắc mặt Trương Khả cực kỳ kém, ý thức được mình nói sai rồi.
Cô ta vội vàng nói: "Khả Khả, mày đừng hiểu lầm, tao không có nói mày ăn không nổi."
Tôi nghe câu này của Giang Đình Đình, không biết cô ta là ngốc thật hay EQ thấp nữa.
Trương Khả nghe lời cô ta, trực tiếp tức giận nói: "Tự mày ăn đi."
Nói xong câu này, liền ném đũa xuống quay về giường nằm.
Giang Đình Đình vừa nghĩ tới sushi bạn trai mình bỏ giá cao gọi về, cho cô ấy ăn mà còn không nói được hai câu.
Nếu không phải Trương Khả có người anh họ cao 1m88 cơ bụng sáu múi ở học viện bên cạnh, thì cô ta đã sớm muốn chửi ầm lên rồi.
Tôi nhìn hai người bọn họ lại náo loạn mâu thuẫn, lười làm người giảng hòa.
Quan hệ của họ lúc tốt lúc xấu, phảng phất như một món đồ dễ vỡ, ý kiến không hợp là vỡ ngay...
Hoặc có thể nói là "chị em plastic".
Dù sao, cũng chẳng phải trọng điểm.
Tôi nén cảm xúc kích động trong lòng nói: "Đình Đình, cậu mau nếm thử sushi bạn trai cậu gọi cho cậu đi."
Giang Đình Đình thấy tôi vẫn đang gắp miếng sushi đó, thầm nghĩ: Vẫn là Lâm Nguyệt biết làm người, không giống Trương Khả ngày nào cũng chỉ biết sưng sỉa mặt mày.
Cuối cùng, dưới ánh mắt mong chờ của tôi, Giang Đình Đình đã ăn miếng sushi đó.
"Quả nhiên nha, sushi một nghìn tệ khẩu cảm đúng là không tệ nha!"
Giang Đình Đình vừa ăn vừa lớn tiếng hô, cố ý nói cho Trương Khả nghe.
Tức đến mức Trương Khả đá một cái vào dát giường.
Hành động này của Trương Khả làm Giang Đình Đình thấy vui vẻ hẳn.
"Lâm Nguyệt, mày cũng ăn một miếng đi."
Tôi trực tiếp đặt đũa xuống, tiếp lời:
"Đình Đình, bạn trai cậu đặc biệt gọi cho cậu, tớ không ăn đâu."
Giang Đình Đình nghe tôi nói vậy, nháy mắt liền không vui.
Bởi vì cô ta vốn dĩ muốn khoe khoang phần sushi này trong ký túc xá, nhưng tôi lại không ăn, không nói mấy lời tâng bốc, không thuận theo ý cô ta.
Nhưng cô ta nhìn sushi trong tay còn năm miếng, cộng thêm phần sushi này cũng rất ngon, bản thân cô ta cũng chưa ăn đã nghiền.
"Được thôi, vậy tao tự ăn."