Tôi từng đọc một truyện ngắn tên là "Tờ một triệu bảng Anh".
Tác giả là Mark Twain, về sau còn được chuyển thể thành phim điện ảnh.
Mà câu chuyện tóm tắt lại, chính là hai phú ông đưa cho một người lang thang sắp chết đói một tờ séc một triệu bảng Anh, đánh cược anh ta có thể thuận lợi sống qua một tháng hay không.
Vốn dĩ nam chính áo quần lam lũ, bất luận đi đến đâu đều bị coi thường, nhưng khi anh ta lấy ra tờ séc này, thái độ của người bên cạnh liền lập tức thay đổi, ân cần niềm nở, thậm chí muốn miễn giảm tất cả chi phí cho anh ta.
Trong một thời gian báo chí tuyên truyền rầm rộ, giới thượng lưu không ai không lấy việc được giao du với nam chính làm vinh hạnh, các cô gái càng là liều mạng muốn thu hút sự chú ý của nam chính, cuối cùng nam chính cũng thật sự nhờ một tờ séc này mà thay đổi hoàn toàn cuộc đời.
Lúc trước khi đọc tiểu thuyết này, tôi đã cảm thấy giống như đang xem cổ tích, kết cục tốt đẹp đến mức có chút không chân thực.
Ai ngờ gần mười năm sau, loại "cổ tích" này lại thật sự xảy ra trên người tôi.
Ngay nửa năm trước, người cha mê cờ bạc lại nghiện rượu cuối cùng cũng tự uống chết mình, tôi và Cố Nhất Chu giải thoát đồng thời lại không thể không giúp ông ta trả nợ.
Tôi đành phải bán căn nhà mẹ để lại, thuê nhà ở cùng Cố Nhất Chu, lại đồng thời làm hai công việc, kiêm chức giao đồ ăn.
Cho dù như thế, cuộc sống vẫn thu không đủ chi, mỗi ngày tôi mệt như chó chết.
Cố Nhất Chu liền nói với tôi nó không muốn tiếp tục đi học nữa, nó không muốn trở thành gánh nặng của tôi.
Mà ngay sau đó ngày hôm sau, công ty liền sa thải tôi không lý do, trên đường tôi đi giao đồ ăn xe điện lại bị trộm, đơn tiếp theo trực tiếp quá giờ bị trừ tiền.
Dây thừng chuyên đứt ở chỗ mảnh, vận đen chuyên tìm kẻ khổ mệnh.
Tôi giống như con ngốc ngồi xổm bên vệ đường khóc lớn, mà người qua đường đều đi đường vòng, hoặc là lấy điện thoại ra quay video.
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn từng cái ống kính lạnh lẽo, bỗng nhiên ngay cả sức lực để khóc cũng biến mất.
Chỉ cảm thấy tê dại, mệt mỏi, lòng nguội lạnh như tro tàn.
Tôi không muốn lại để người ta xem chê cười, lê tấm thân nhũn ra ngồi xuống bên đài phun nước công viên gần nhất.
Ngón tay dính nước, lặp đi lặp lại viết chữ "Thiện" trên mặt đá.
Mẹ tôi sinh thời là giáo viên thư pháp, lúc nhỏ bà thường nắm tay tôi, từng nét từng nét dạy tôi viết chữ "Thiện".
Bà thường nói, người sống ở đời, tâm phải thiện, thượng thiện nhược thủy, nước khéo làm lợi cho vạn vật mà không tranh giành.
Nhưng tôi lại mãi vẫn không lĩnh ngộ được tầng ý nghĩa kia, chỉ là những lúc buồn bã lại viết nó hết lần này đến lần khác.
Như vậy giống như mẹ vẫn đang nắm tay tôi.
Giống như mẹ vẫn ở bên cạnh tôi.
Mà ông Giang, chính là xuất hiện vào lúc đó.
Sự xuất hiện của ông ấy một chút cũng không giống chúa cứu thế hay tỷ phú trăm tỷ, ngược lại giống kiểu ông cụ tập thái cực quyền thường thấy nhất trong công viên.
Ông ấy đi tới cười ha hả, câu đầu tiên nói với tôi là:
"Nhóc con, chữ này của cháu hình thì viết đẹp đấy."
Câu thứ hai là:
"Chỉ tiếc không có hồn, cháu không cảm nhận được ngụ ý trong chữ này."
Mà câu thứ ba chính là:
"Nhóc con, cháu đọc 'Tờ một triệu bảng Anh' chưa?"
Sau đó tình tiết trong "Tờ một triệu bảng Anh" thật sự xảy ra trên người tôi.
Ông Giang đương nhiên không trực tiếp cho tôi một tờ séc một triệu, mà là sắp xếp cho tôi và Cố Nhất Chu vào ở trong một căn biệt thự của ông ấy tại thành phố Bắc Kinh.
Thế là tôi và Cố Nhất Chu lần đầu tiên trong đời ngồi máy bay, lần đầu tiên chuyển vào khu tiểu khu cao cấp như vậy.
Ở miễn phí trong một căn biệt thự xa hoa một tháng, mọi vật phẩm trong biệt thự trừ việc không thể bán đi, cung cấp cho chúng tôi tùy ý sử dụng.
Chuyện này cứ như bánh từ trên trời rơi xuống, Cố Nhất Chu kích động cả một đêm không chợp mắt, tôi cũng tương tự mở mắt suy nghĩ cả đêm.
Trong tiểu thuyết và phim điện ảnh "Tờ một triệu bảng Anh", tờ séc anh em phú ông đưa cho nam chính không ai có thể thối lại tiền lẻ, tương đương với một tờ séc khống, mà nam chính lại có thể dựa vào đó tay không bắt giặc, "lừa" được vợ đẹp núi vàng.
Hiện tại ông Giang cho tôi, cũng tương tự là một tòa "séc khống" giá thị trường cao ngất ngưởng nhưng không cách nào quy đổi tiền mặt, tôi lại nên tận dụng nó thế nào trong một tháng này?
Đáp án đã được công bố.
Một triệu bảng Anh của ông ấy, sự đóng gói trên mạng của tôi.
Về bản chất đều giống nhau, đều là tấm vé thông hành đi tới khu vui chơi của người giàu.