[HUYẾT CHIẾN ĐÊM MỪNG THỌ: MẸ CHỒNG HẮT TRỌN ĐĨA TÔM SÔI VÀO MẶT TIỂU TAM HỨA VI, GIANG NIỆM TUNG ĐÒN CHÍ MẠNG LÀM CHỒNG TRẮNG TAY!]
1,055 từ
Đại sảnh khách sạn 5 sao lộng lẫy ánh đèn pha lê, nhưng không khí tại bàn tiệc chính lúc này lại đặc quánh đến mức bức người. Hôm nay là đại thọ 60 tuổi của mẹ chồng tôi - bà Trịnh Nhã Lan, một nữ cường nhân khét tiếng trên thương trường giới thượng lưu.
Nhưng tâm điểm của bữa tiệc không phải bà, mà là Hứa Vi - cô "bạch nguyệt quang" yếu đuối mà chồng tôi, Chu Mục, vừa công khai dắt tay bước vào trước hàng trăm con mắt sững sờ của quan khách.
Cô ta mặc chiếc váy dạ hội màu champagne cắt xẻ táo bạo, thiết kế y hệt bộ đồ tôi đang mặc, chỉ khác là trên cổ tay cô ta chễm chệ chiếc lắc kim cương phiên bản giới hạn. Tuần trước, Chu Mục đã rút 5 tỷ từ tài khoản chung để mua nó, nói dối là quà kỷ niệm ngày cưới đền bù cho tôi.
Chu Mục kéo ghế cho Hứa Vi ngồi ngay sát cạnh tôi. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc lấn át cả hương hoa ly trên bàn.
"Chị Niệm Niệm, chị không phiền khi em đến chúc thọ bác gái chứ?" Hứa Vi vuốt ve chiếc bụng hãy còn phẳng lỳ của mình, ánh mắt lóe lên tia khiêu khích tột độ. "A Mục xót em ốm nghén, sợ em ở nhà một mình tủi thân nên nhất quyết đưa đi cùng. Mong chị rộng lượng, dù sao em cũng đang mang cốt nhục của anh ấy."
Cả bàn tiệc bỗng chốc im bặt. Tiếng dao nĩa rơi loảng xoảng. Quan khách xung quanh bắt đầu xì xầm chỉ trỏ.
Chu Mục không hề có ý định can ngăn, anh ta vươn tay vuốt tóc Hứa Vi, rồi hất cằm nhìn tôi với vẻ mặt cảnh cáo: "Hôm nay là ngày vui của mẹ, cô liệu mà cư xử cho phải phép. Vi Vi đang mang thai con trai, cô đừng làm cô ấy phật ý."
Móng tay tôi găm chặt vào lòng bàn tay rướm máu. Ba năm thanh xuân tôi bán mạng làm Giám đốc điều hành để gánh vác cái công ty gia đình đang trên đà phá sản của nhà họ Chu, đổi lại hôm nay, anh ta bắt tôi phải nuốt cục tức này xuống dạ dày?
Đúng lúc đó, phục vụ bưng lên một đĩa tôm hùm đất sốt cay Tứ Xuyên hãy còn sôi sùng sục, khói tỏa nghi ngút.
Hứa Vi chớp chớp đôi mắt đẫm lệ giả tạo, đẩy đĩa tôm về phía tôi: "Chị ơi, em thèm ăn tôm quá mà làm móng tay đính đá không tiện bóc. Chị bóc giúp em vài con được không? Nếu chị không làm, chắc con trai của A Mục trong bụng em sẽ buồn lắm."
Cô ta đang giẫm đạp lên chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, đôi tay run rẩy vươn tới định cầm chiếc kẹp gắp. Chỉ cần qua đêm nay, ngày mai tôi sẽ tống khứ bọn họ xuống địa ngục.
Nhưng ngay khoảnh khắc tay tôi vừa chạm vào đĩa, một tiếng RẦM chát chúa vang lên khiến cả hội trường giật bắn mình.
Bà Trịnh Nhã Lan - mẹ chồng tôi, người phụ nữ uy quyền luôn xét nét tôi từng ly từng tí - đột ngột đứng phắt dậy. Gương mặt bà hầm hầm sát khí, đôi mắt vằn lên những tia đỏ rực.
Không nói không rằng, bà vươn tay bê nguyên đĩa tôm sốt cay rực lửa đang bốc khói, dốc ngược toàn bộ thứ nước sốt bỏng rát và những lớp vỏ tôm sắc nhọn thẳng vào khuôn mặt được trát phấn kỹ lưỡng của Hứa Vi!
"Á Á Á Á!!!"
Tiếng hét xé họng của Hứa Vi vang lên thảm thiết. Lớp nước sốt ớt đỏ lòm, nóng rực chảy ròng ròng từ mái tóc uốn lọn xuống gương mặt đang phồng rộp lên vì bỏng, làm nhòe nhoẹt cả lớp trang điểm, biến cô ta trông không khác gì một con ác quỷ.
"Mẹ! Mẹ điên rồi sao?!" Chu Mục hoảng loạn hét lớn, lao tới ôm lấy ả nhân tình đang lăn lộn trên sàn nhà. "Cô ấy đang mang thai cháu nội đích tôn của mẹ đấy!"
CHÁT!
Một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống mặt Chu Mục. Bà Trịnh Nhã Lan chống gậy bước tới, uy lực áp đảo toàn bộ quan khách:
"Cháu nội? Cái thứ nghiệt chủng của một con kỹ nữ chuyên đào mỏ mà mày dám dắt vào tiệc thọ của tao? Mày tưởng tao già rồi nên mù sao Chu Mục?! Thằng ngu ngốc này, công ty nhà họ Chu sống sót được đến ngày hôm nay là nhờ máu và nước mắt của Giang Niệm! Còn con hồ ly tinh mày đang ôm ấp, nó vừa thế chấp căn biệt thự tao mua cho mày để trả nợ bài bạc cho thằng tình nhân cũ của nó đấy!"
Chu Mục sững sờ, mặt cắt không còn một giọt máu, lắp bắp nhìn Hứa Vi: "Vi Vi... chuyện này là sao?"
Hứa Vi đau đớn gào khóc, không thốt nên lời, chỉ biết ôm mặt giãy giụa.
Lúc này, tôi mới bình thản đứng dậy, rút khăn giấy lau sạch vài giọt nước sốt bắn lên tay áo. Từ trong túi xách Hermes, tôi lôi ra một tập tài liệu dày cộp ném thẳng vào ngực Chu Mục.
"Mẹ nói đúng đấy, Chu Mục. Anh thực sự rất ngu." Tôi nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo như băng từ Bắc Cực. "Đây là đơn ly hôn, kèm theo bằng chứng anh bòn rút công quỹ 50 tỷ để tuồn cho Hứa Vi đầu tư tiền ảo bị thua sạch. Tôi đã báo cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế. Xe bít bùng đang đợi hai người ở ngoài sảnh khách sạn rồi đấy."
Tôi xoay người, mỉm cười nâng ly rượu vang đỏ rực về phía mẹ chồng - người đồng minh đã cùng tôi giăng ra mẻ lưới hoàn hảo đêm nay.
"Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ. Từ mai, Tập đoàn họ Chu chính thức đổi tên thành Tập đoàn họ Giang!"