Tôi đồng ý lời cầu hôn của Hạ Lễ, vào lúc chân hắn bị gãy.
Bởi vì bác sĩ nói hắn bị thương quá nặng, khả năng đứng lên được là không lớn.
Và thứ tôi cần chính xác là một kẻ tàn phế không thể chống cự lại tôi.
Năm lớp mười, tôi phát hiện ra bí mật của Hạ Lễ.
Hắn dồn tôi vào góc tường trong một con hẻm nhỏ, đe dọa tôi không được nói ra.
Sau đó bắt đầu chuỗi ngày đe dọa và sỉ nhục tôi kéo dài suốt ba năm.
Sự căm hận tôi dành cho hắn từ lần đầu gặp mặt cho đến tận bây giờ, mỗi phút mỗi giây, chỉ tăng chứ không giảm.
Bây giờ, cuối cùng cũng có thể báo thù rồi.
Hạ Lễ ngồi trên xe lăn cùng tôi đọc lời thề kết hôn.
Bộ âu phục của hắn không có một nếp nhăn, ngay ngắn chỉnh tề, giống hệt như vẻ bề ngoài của hắn vậy.
Tôi nghiêng người cúi đầu nhìn hắn, giống như nhìn một con kiến đáng thương.
Ánh nắng mùa đông ở Bắc Thành ít ỏi đến đáng thương, quan khách lục tục rời tiệc, còn tôi đẩy Hạ Lễ vào động phòng.
Tôi ngồi trên chiếc giường đỏ thẫm, nhìn Hạ Lễ.
Hồi lâu sau, hắn lên tiếng: "Lý Dã, giúp anh với."
Tôi không để ý đến hắn, chỉ chậm rãi cởi quần áo.
Sắc đỏ ửng trên gò má, hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cuối cùng lại thất bại.
"Lý Dã, giúp anh với."
Hắn lại lên tiếng lần nữa, giọng điệu rất mất kiên nhẫn.
Tôi giơ chân đá chiếc xe lăn ra thật xa.
"Anh cầu xin tôi đi!"