Người nhà họ Tống lại đến làm loạn.
Nói chính xác hơn là bố mẹ ruột của tôi.
Họ nói muốn đến thăm cháu ngoại, sau đó đường đường chính chính bước vào nhà tôi.
Trương Nguyệt Như nước mắt ngắn nước mắt dài, trách cứ tôi là đồ bất hiếu.
"Lý Dã, dù sao chúng ta cũng là bố mẹ ruột của con, sinh mạng của con là do chúng ta trao cho, bây giờ gia đình sa sút rồi, con không thể thấy chết mà không cứu a!"
"Lúc hai người vinh hoa phú quý, cũng có nghĩ đến chuyện đi tìm tôi đâu."
Tôi không muốn kể lể khổ sở, chỉ một câu nói nhẹ bẫng đã gạt bỏ đi hết những khó khăn vất vả trong suốt những năm qua.
Đáng tiếc thay, Trương Nguyệt Như không hề thức thời, vẫn còn buông lời dối trá.
"Chúng ta lúc nào cũng nghĩ đến con, không lúc nào là không nghĩ, nằm mơ cũng thấy, làm gì có người mẹ nào lại không nhớ con mình cơ chứ."
Ngược lại, người bố ruột của tôi đã chịu nói ra sự thật.
"Chẳng qua là không muốn phải tỉnh mộng mà thôi, một nhà chúng ta đang sống rất hạnh phúc. Tìm con về, chúng ta sợ Phi Phi sẽ buồn."
Nhìn xem, bố mẹ ruột không hề cần tôi.
"Lúc tôi nghèo hèn nhất ấy, mua không nổi một gói băng vệ sinh, phải lấy giấy vệ sinh trong nhà xí công cộng lót thành một lớp thật dày. Lại vì tiết kiệm hai tệ tiền xe buýt mà tôi đã đi bộ chín cây số để về nhà. Về đến nhà thì quần đã nhuốm đỏ hết cả rồi, tôi vừa giặt đồ vừa khóc. Bởi vì, ngày mai tôi không còn quần để đi học nữa."
"Cho nên, vào những lúc ấy, hai người đang ở đâu."
Bố tôi xấu hổ đến mức cúi gằm mặt xuống, nhưng Trương Nguyệt Như vẫn còn muốn ngụy biện.
"Đó là do chưa tìm thấy con còn gì."
Tôi bật cười.
"Lúc Tống Phi Phi đưa tôi về nhà, hai người có thái độ như thế nào?"
"Trương Nguyệt Như, bà né xa tôi ra, trong ánh mắt ngập tràn sự ghét bỏ. Khi bà dịu dàng gọi tên Phi Phi, bà thử đoán xem đứa con gái ruột của bà có chút ganh tị nào không."
"Bà thậm chí không cần mở lời, Trương Nguyệt Như! Chỉ cần bà đi về phía tôi, tôi nhất định sẽ cất tiếng gọi một tiếng mẹ."
"Tống Hoa, ông chỉ biết đưa mắt lạnh lùng nhìn, chỉ có lúc lấy tôi ra trao đổi cổ phần thì ông mới gọi tôi một tiếng con gái."
Tôi muốn khóc nhưng lại chẳng thể rơi nổi giọt nước mắt nào, chỉ là cảm giác đè nén và ngạt thở đến tột cùng.
Tôi thả lỏng thân thể, ngã xuống chiếc sô pha êm ái, rất lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Tống Hoa và Trương Nguyệt Như rời đi.
Trước khi đi, họ đã nói với tôi một câu xin lỗi.
Vô dụng thôi, lần này, không thể nào hòa giải được nữa rồi.
Con trai chống đôi chân ngắn ngủn bò lên ghế sô pha, cọ vào má rồi hôn tôi.
Tôi ôm chặt nó vào lòng, nói với nó: "Mẹ yêu con!"
Tôi đột nhiên bật khóc nức nở.
Tôi cũng rất muốn được nghe một câu mẹ yêu con.
Trên đời này, làm sao lại có người mẹ nào không yêu thương con mình cơ chứ.