Lời của Hạ Lễ giống như những hạt cát dưới đế giày, khiến người ta khó chịu.
Tôi đoán đây chính là mục đích của hắn.
Tôi hận hắn một cách thuần túy, cho nên lúc trả thù không hề có một tia do dự hay áy náy nào.
Hắn nói yêu tôi chẳng qua là muốn quấy nhiễu tâm trí tôi, để tôi phải khổ sở khi nhớ lại quá khứ và xem xét lại bản thân hiện tại.
Hạ Lễ à, vẫn nham hiểm y như trước.
Ngủ cũng không ngủ được nữa, tôi đạp Hạ Lễ hai cước, định bụng nói chuyện đàng hoàng một chút.
"Vậy anh nói thử xem có bằng chứng gì chứng minh anh yêu tôi đi."
Tôi biết tôi hỏi như vậy là trúng kế của hắn rồi, nhưng vẫn không kìm được mà mở miệng.
Tôi hy vọng sự đau khổ trước kia bắt nguồn từ bản thân tự ti ngu ngốc của mình, chứ không phải bản chất của nó là đến từ sự ác ý trần trụi.
Nếu những lời Hạ Lễ nói là có lý, có lẽ tôi có thể hòa giải với quá khứ.
Hạ Lễ bị tôi đạp vào góc tường, hắn đưa lưng về phía tôi, chậm rãi cất lời.
"Anh đã từng nói muốn theo đuổi em, không bận tâm đến quá khứ của em và Hạ Văn Chu, cũng không để ý đến xuất thân nghèo khó của em."
"Anh cũng từng đến quán nhỏ của bố em để ăn đồ nướng, cũng nói với những người theo đuổi anh rằng em là người duy nhất."
"Hạ Văn Chu, cậu ta ham hư vinh, anh cũng chỉ là nói cho em biết sự thật sớm hơn mà thôi."
"..."
Hắn nói rất nhiều rất nhiều, cuối cùng tự làm bản thân cảm động đến mức rơi nước mắt.
Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bấm điện thoại của tôi.
Tài khoản phụ trên Weibo của tôi lại có bài đăng mới, tiêu đề là: "Nước mắt cá sấu, tự lừa mình dối người."
Tôi đúng là không nên ôm một tia hy vọng nào đối với Hạ Lễ.
Hắn rõ ràng là người thêu dệt tin đồn, chà đạp lên lòng tự tôn đáng thương của tôi, vậy mà lại tự xưng là vị cứu tinh cao quý, muốn kéo tôi ra khỏi vũng bùn.
Chia rẽ tôi và Hạ Văn Chu, khiến tôi làm trò cười trước mặt mọi người lại nói là vì tốt cho tôi.
Không bận tâm đến quá khứ, sự nghèo khó của tôi, thực chất là ngầm thừa nhận tôi không xứng với hắn.
Đồ nướng ăn vào miệng rồi lại chê bai nhổ ra, hại chuyện buôn bán của bố tôi trở nên ế ẩm.
Còn chuyện công khai theo đuổi tôi, đó lại càng là buông lỏng cho đám người ái mộ hắn kết bè kết phái để bắt nạt tôi.
Hạ Lễ à, đúng là không thể nào tẩy trắng nổi mà.
Phiền phức quá, tôi tung một cước đạp hắn ngã lăn xuống giường.
Những ngày tháng dưỡng bệnh được ăn uống quá tốt, lúc hắn ngã xuống sàn nhà cũng phải rung rinh.
Trùng hợp thay lại thu hút sự chú ý của Hạ Văn Chu.
"Anh, chị dâu, hai người không sao chứ?"
Chữ "không" của Hạ Lễ chưa kịp nói ra đã bị tôi bịt miệng lại.
Tôi gào to hết cỡ: "Có sao! Văn Chu mau vào giúp một tay!"
"Đưa anh ta lên xe lăn, trói lại cho tôi, bịt luôn cái miệng lại nữa!"
Tôi ngồi một bên, chỉ huy Hạ Văn Chu làm việc.
Động tác của cậu ta đúng là nhanh nhẹn: "Chị dâu còn muốn làm gì nữa không?"
"Không còn nữa, cậu về trước đi."
"Chị dâu còn muốn làm gì nữa không?"
"Không còn nữa, đi đi."
Hạ Văn Chu đứng thẳng tắp, không hề có ý định rời đi.
"Chị dâu còn muốn làm gì nữa không?"
"Đã là lần thứ ba rồi đấy, cậu có thấy phiền..."
Lời còn chưa nói xong, đã bị nụ hôn bá đạo và ngạt thở của Hạ Văn Chu nhấn chìm, cậu ta không hề có một chút nề nếp nào, giống như dã thú đang gặm nhấm con mồi của chính mình.
Cơ thể cậu ta đè nặng xuống, tôi không chống đỡ nổi, ngã nhào vào lớp chăn nệm mềm mại.
Tôi nhân cơ hội hít thở từng ngụm khí lớn, đầu óc cũng thanh tỉnh hơn rất nhiều, hướng về phía Hạ Văn Chu mà gầm lên.
"Bà đây mẹ nó là chị dâu của cậu!"