Hôm nay, công ty tôi đón một vị khách đặc biệt.
Vợ của Lý Thị Vũ là Vương Triển Nhan.
Vị Vương tiểu thư này diện mạo có phần bình thường nhưng đôi mắt lại cực đẹp, trông rất tinh anh.
Cô ta vừa bước vào đã nở nụ cười: "Đã sớm nghe danh tiếng của Bạch tổng, hôm nay mới có dịp bái phỏng. Bạch tổng vốn quen biết với bố mẹ cháu, cháu và Tiểu Vu lại là bạn bè nhiều năm, cháu cũng xin gọi một tiếng dì Bạch, dì xem có được không."
Người ta đã cười nói niềm nở thì không thể đánh, huống chi tôi vốn dĩ luôn đánh giá cao những người trẻ tuổi thông minh.
"Hồi con sinh ra dì còn đi ăn tiệc đầy tháng của con mà, thoắt cái đã lấy chồng rồi, thời gian trôi nhanh thật đấy, dì già rồi, sắp xuống lỗ đến nơi rồi."
"Dì Bạch dì nói đùa quá, dì mà bảo già thì cháu chẳng còn mặt mũi nào ra khỏi cửa mất, nếu chúng ta cùng đi mua sắm chắc người ta lại tưởng là chị em đấy chứ."
Cô ta ngồi xuống ghế sofa đối diện tôi, đích thân đưa túi quà tặng cho tôi: "Dì Bạch, cháu không vòng vo nữa."
"Cháu hôm nay đến là vì chuyện của Lý Thị Vũ."
"Anh ấy không hiểu chuyện đã đắc tội với dì, cháu thay mặt anh ấy tạ lỗi với dì, cầu xin dì giơ cao đánh khẽ."
Nụ cười của tôi không đổi: "Triển Nhan à, không phải dì Bạch không cho con mặt mũi này, thực sự chuyện trên thương trường không thể nói chuyện tình cảm được, đều phải dựa vào bản lĩnh mà ăn cơm."
Vương Triển Nhan cũng không giận, nói tiếp: "Cháu không làm dì Bạch khó xử đâu, công ty mới dưới tên Lý Thị Vũ cháu còn giữ hai mươi phần trăm cổ phần, cháu tặng dì Bạch một nửa. Sau này chúng ta cùng hợp tác, cùng nhau phát tài."
"Về phía Lý Thị Vũ dì Bạch cứ yên tâm, không có nhà cháu chống lưng thì anh ấy chẳng làm nên chuyện gì đâu."
Mắt tôi sáng lên, mười phần trăm cổ phần, con số đó không hề nhỏ, Vương Triển Nhan quả là hào sảng.
Một cô gái thấu đáo, thông minh, thủ đoạn cứng rắn như vậy sao cứ nhất định phải là Lý Thị Vũ?
Tôi không nhịn được hỏi một câu, nụ cười trên môi Vương Triển Nhan lạnh ngắt.
"Cơm nhà họ Vương chúng cháu không dễ ăn như vậy đâu, anh ấy muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao."
"Cháu cũng chẳng sợ dì Bạch cười chê, chuyện của anh ấy với cái cô An An kia ầm ĩ cả thế giới đều biết, để anh ấy phủi mông bỏ đi thì cháu chẳng phải quá nhu nhược sao."
Nhìn thần sắc của cô ta, tôi không khỏi nhớ lại chính mình lúc mới biết tin Tống Đình Thịnh ngoại tình, thở dài một tiếng, không nói gì thêm.
......
Không lâu sau, Lý Thị Vũ phải từ chức, công ty vừa đi vào quỹ đạo được giao toàn quyền cho Vương Triển Nhan xử lý.
Kéo theo đó, An An cũng không còn tin tức gì.
Lục Vu luôn bận rộn với việc hợp tác cùng Vương Triển Nhan, nên cũng nghe được chút chuyện phiếm.
"Lần này An An coi như cầu được ước thấy, Vương Triển Nhan lại đưa cô ta về nơi làm việc cũ rồi, Lý Thị Vũ chẳng thèm ngó ngàng tới."
"Nghe nói ngày An An đi còn khóc lóc đòi gặp Lý Thị Vũ lần cuối, như là sinh ly tử biệt vậy. Lý Thị Vũ chỉ mải mê bày tỏ lòng trung thành với Vương Triển Nhan, còn mắng An An không biết liêm sỉ quyến rũ mình."
Tôi ngẩn người, một lúc sau mới nói: "Vậy An An không nói gì sao?"
"Không có ạ, chỉ mải khóc thôi, con nghe nói giờ cô ta vẫn cảm thấy Lý Thị Vũ là thân bất do kỷ."
Thế giới bao la đúng là chuyện gì cũng có, An An đúng là nên ở bên Tống Cẩn Du, hai kẻ ngu xuẩn làm khổ lẫn nhau, đỡ phải đi hại người khác.
Tôi vừa dứt lời thì Lục Vu có chút do dự hỏi: "Dì Bạch, Cẩn Du được thả rồi, dì định xử lý anh ấy thế nào ạ?"
"Căn nhà duy nhất của anh ấy và Tống Đình Thịnh đều bị đem đi gán nợ rồi, hiện giờ cuộc sống của anh ấy tệ lắm."
Tôi mỉm cười không nói gì, lòng lạnh ngắt như tờ, nó đã ủng hộ bố nó như vậy thì cứ sống tốt với Tống Đình Thịnh đi.
"Vậy thì chúc nó may mắn."