Cố gắng tiễn khách khứa đi xong, tôi mới lạnh mặt nói với Bạch Cẩn Du đang đứng một bên:
"Ba giờ chiều, mẹ đợi con ở tầng bốn, số 3 Tân Giang."
"Mẹ!"
Tôi không thèm để ý đến nó, xoay người dắt trợ lý rời đi.
Tầng bốn số 3 Tân Giang là phòng khách riêng của tôi, ngoại trừ dùng để gặp đối thủ trên thương trường, tôi mới chỉ dùng nó để xử lý việc riêng một lần, chính là lần bàn chuyện ly hôn với bố của Bạch Cẩn Du là Tống Đình Thịnh.
Bạch Chu tôi đời này chỉ hối hận hai lần, một lần là kết hôn với Tống Đình Thịnh, còn một lần nữa chính là bây giờ.
Tôi lại có thể sinh ra một đứa con trai ngu ngốc như vậy, còn nuôi nó ăn ngon mặc đẹp khôn lớn nhường này.
Buổi chiều, tôi bảo bạn thân và Lục Vu cùng qua đó, bạn thân khuyên tôi mấy câu, bảo tôi đừng giận con trẻ.
"Hai đứa trẻ không có duyên phận, cũng là lỗi của người lớn chúng ta, bà cứ nói chuyện tử tế với Cẩn Du là được."
"Điềm Điềm, bà không cần tìm lý do thay tôi, nó không muốn đính hôn thì có đầy thời gian để nói với tôi, hà tất phải đợi đến lúc tiệc đính hôn mới làm trò cười cho thiên hạ?"
Tôi hừ lạnh một tiếng: "Chẳng qua là gặp lão già không có tiền đồ kia mấy lần, nên muốn cố tình làm tôi khó xử mà thôi."
Tôi nắm tay Lục Vu, ôn tồn nói: "Chuyện này dì nhất định sẽ cho con một lời giải thích, Tiểu Vu con cứ yên tâm."
Vành mắt Lục Vu vẫn còn hơi đỏ, tâm trạng đã bình tĩnh lại, ngược lại còn cười an ủi tôi: "Dì Bạch, dì đừng quá tức giận, con và Bạch Cẩn Du không làm vợ chồng được thì vẫn là bạn bè."
Đang nói chuyện thì Bạch Cẩn Du dẫn theo tình yêu chân chính của nó gõ cửa đi vào.
Trong mắt nó có chút rụt rè, nhưng lại cố tỏ ra không quan tâm, còn mặt dày hỏi tôi: "Có chuyện gì thì người nhà chúng ta nói là được rồi, còn phải gọi cả người ngoài vào."
Sinh ra nó đúng là không bằng sinh ra một miếng xá xíu.
"Cẩn Du, con có biết hiện giờ mẹ đang muốn làm gì không?"
"Mẹ đang nghĩ, con có thật sự là con trai ruột của mẹ không? Con không thông minh, mẹ vẫn có thể chấp nhận, nhưng ngay cả giáo dưỡng con cũng quên sạch rồi, mẹ thật sự muốn làm giám định huyết thống với con một lần nữa."
Sắc mặt Bạch Cẩn Du thay đổi, nghẹn họng không thốt nên lời, ngược lại là An An đứng phía sau định lên tiếng: "Dì ơi, sao dì có thể nói cốt nhục ruột thịt của mình như vậy—"
"An tiểu thư, tôi dạy dỗ con trai mình, phiền cô đừng có xen mồm vào."
"Mẹ, có gì mẹ cứ trút lên con, đừng có nhắm vào An An!"
Lúc này tôi lại không cảm thấy tức giận nữa, chỉ cảm thấy những năm qua mình thật nực cười, một kẻ ngu xuẩn như thế này mà thật sự có thể giữ được tài sản tôi để lại sao?
"Cẩn Du, con lại đây, đứng gần mẹ một chút."
Bạch Cẩn Du cắn răng, nhích tới trước vài bước, vừa vặn nằm trong tầm tay của tôi.
Tôi nhìn nó cười cười, thần sắc nó có chút thả lỏng: "Mẹ, con biết mẹ giận, nhưng mà—"
Tôi giơ tay tát mạnh vào mặt nó một cái, những năm qua tôi vẫn giữ thói quen tập gym, sức tay không hề nhỏ, một cái tát khiến đầu nó lệch sang một bên.
"Dì ơi—" An An định lao tới, bị một ánh mắt của tôi dọa cho đứng hình không dám động đậy.
Đây là lần đầu tiên tôi đánh Bạch Cẩn Du kể từ khi nó lớn ngần này.
"Cái tát này là mẹ tát thay cho dì Đường Điềm của con."
"Hồi nhỏ con ăn ở đều ở nhà dì ấy, Lục Vu có cái gì dì ấy đều chuẩn bị cho con một phần như thế, con ốm nằm viện, là dì của con không ăn không ngủ chăm sóc con suốt ba ngày."
"Hôm nay con làm ra chuyện như vậy, có từng nghĩ dì của con sẽ đau lòng thế nào không."
Bạch Cẩn Du ôm mặt, ngơ ngác không nói gì, hiếm khi thấy nó có chút áy náy, xem ra cái não chứa toàn tình yêu bị đục rỗng của nó cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động rồi.
Tôi hít một hơi, đổi sang tay khác tát thêm một cái nữa.
"Cái tát này mẹ tát thay cho Tiểu Vu."
"Con và con bé thanh mai trúc mã, đại học con suýt chút nữa thì trượt môn, đều là Tiểu Vu giúp con vượt qua. Hai đứa không thành vợ chồng thì cũng nên là bạn bè, cho dù con có người mình thích thì cũng có thể nói sớm với mẹ, hà tất phải đợi đến tiệc đính hôn mới khiến Tiểu Vu mất mặt."
Bạch Cẩn Du nhíu mày, giọng nói không rõ ràng: "Lục Vu cô ta chỉ giả vờ tốt đẹp trước mặt mẹ thôi, mẹ không biết cô ta đối xử với An An như thế nào đâu!"
Lục Vu không nhịn được ngắt lời nó: "Anh đang nói nhảm cái gì vậy, tôi căn bản không quen biết cô An An này!"
"An An chính là nhân viên bị cô sa thải vô cớ đấy."
Lục Vu cạn lời: "Tôi là Tổng giám đốc tập đoàn, sao có thể quen biết từng nhân viên nhỏ bị sa thải chứ?"
"Lục tiểu thư, ngày tôi nghỉ việc tôi có tìm cô, cô bảo bảo vệ đuổi tôi ra ngoài, sao cô có thể không có ấn tượng được?"
"Đúng thế! Lục Vu, chẳng qua là cô thấy tôi thích An An nên mới muốn trả thù cô ấy."
Tôi thật sự không muốn nghe nó phát biểu thêm câu nào nữa, không nhịn được lại tát thêm một cái.
Nó ôm mặt, kinh ngạc nhìn tôi: "Mẹ, sao mẹ vẫn đánh con?"
Tôi xoa xoa lòng bàn tay: "Cái tát này coi như con tận hiếu, chịu thay mẹ."
"Con hư tại mẹ, con làm ra chuyện vô giáo dục như vậy là do mẹ dạy dỗ chưa tới nơi tới chốn."
"Con không có gia giáo là do mẹ lơ là quản giáo."
"Những năm qua, mẹ quá khoan dung với con, khiến con quên mất mình họ gì, dựa vào ai mà có cơm ăn."
Khuôn mặt trắng trẻo của nó nhanh chóng sưng vù lên, đáy mắt hiện lên vẻ tổn thương, nói năng không suy nghĩ:
"Con biết ngay lời bố nói không sai mà, mẹ căn bản không hiểu tình cảm là gì!"
"Hèn gì bố không yêu nổi mẹ mà đi yêu người khác."