Tống Cẩn Du đóng sầm cửa bỏ đi, tôi mới mệt mỏi ngồi lại vào ghế.
Với tư cách là mẹ của nó, tôi chỉ cảm thấy mình rất thất bại, tôi dốc lòng dạy dỗ nó bao nhiêu năm qua, không cầu nó thành tài, chỉ mong nó có thể trở thành một người có tam quan bình thường, biết phân biệt thiện ác.
Nó thật sự khiến người ta thất vọng y như bố nó vậy.
Lục Vu rót cho tôi một ly nước ấm, nhỏ giọng an ủi: "Dì Bạch, Cẩn Du dần dần sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của dì thôi."
Tôi cười lạnh: "Nó là ỷ mình không có gì phải sợ, đang mong đợi tôi hạ mình với nó đấy."
Đời này tôi ghét nhất là bị đe dọa, con trai ruột cũng không ngoại lệ.
Đường Điềm thở dài, nhíu mày lắc đầu: "Đứa nhỏ này cũng là do chúng ta nhìn nó lớn lên, sao giờ lại biến thành thế này nhỉ?"
Lục Vu chớp mắt: "Có lẽ Cẩn Du thật lòng động tâm rồi ạ."
Tôi lắc đầu: "Động tâm? Nó không chỉ đơn thuần là vì một người phụ nữ mà làm vậy đâu."
Nó là vì bố nó mà cố tình làm tôi buồn nôn đấy.
Tống Cẩn Du năm nay thường xuyên gặp gỡ Tống Đình Thịnh, có lúc thậm chí hai cha con còn đi du lịch cùng nhau, hai người bọn họ tưởng là giấu giếm giỏi, thực ra tôi nắm rõ mồn một việc họ mua vé xe ngày nào.
Tống Cẩn Du hiện giờ tình cha con thắm thiết, hoàn toàn quên mất năm đó Tống Đình Thịnh nghiện cờ bạc, dẫn nhân tình hiên ngang bước vào nhà như thế nào, tôi và nó đã phải khổ sở ra sao.
Năm đó, tôi và Tống Đình Thịnh cùng khởi nghiệp, dự án của ông ta thất bại khiến gánh trên vai một đống nợ phải trốn chui trốn lủi, nếu không nhờ tôi tiếp quản công ty của ông ta thì giờ này ông ta còn sống hay không cũng chưa biết được.
Tôi đã tiếp nhận đống hỗn độn đó thì đương nhiên phải cải tổ mạnh tay, những người họ hàng chỉ biết ăn bám mà Tống Đình Thịnh nhét vào công ty đều bị tôi gửi thư sa thải hết.
Nghĩ tình họ hàng, số tiền họ biển thủ tôi đều không thưa kiện, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ khoan dung sao?
Lòng người tham lam vô đáy, những kẻ ăn không ngồi rồi này lại nảy sinh cảm giác ưu việt, xúi giục Tống Đình Thịnh ly hôn với tôi để đưa họ quay trở lại.
Tống Đình Thịnh vốn dĩ không có chủ kiến, nghe khóc lóc vài lần là lại mủi lòng muốn đưa họ về.
Từ lúc đó, tôi đã biết Tống Đình Thịnh là kẻ không đáng tin cậy.
Công ty mà giao lại vào tay ông ta thì bao nhiêu năm vất vả của tôi chắc chắn đổ sông đổ biển hết, tôi tuyệt đối không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn đó.
Tôi âm thầm bàn bạc với Đường Điềm suốt hơn nửa năm, dần dần thu mua cổ phiếu lẻ, chuyển giao các dự án công ty, thu phục các nhân sự quản lý nòng cốt.
Nửa năm đó, ngày nào tôi cũng tự mình đi chạy nghiệp vụ, uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày, mới có thể từ giữa đám đàn ông mà giết ra một con đường máu, nắm giữ được các mối quan hệ cung ứng then chốt.
Trong lúc tôi vất vả chạy nghiệp vụ thì Tống Đình Thịnh cùng đám họ hàng mà ông ta đưa vào công ty suốt ngày ăn chơi trác táng, còn thoái thác nói trong lòng tôi chỉ có công việc khiến ông ta áp lực nặng nề, nên mới ra ngoài tìm "tình yêu đích thực".
Lúc ông ta dẫn tình yêu đích thực đến ngả bài với tôi cũng chính là lúc tôi vạch trần mọi chuyện với ông ta.
Tống Đình Thịnh bảo tôi rút khỏi hội đồng quản trị, tình yêu đích thực của ông ta bảo tôi rút khỏi tình yêu của bọn họ.
Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa quên được cô gái trẻ đó đã kiêu kỳ và ngạo mạn nói với tôi rằng: "Người không được yêu mới là kẻ thứ ba."
Tôi đã đợi ngày này lâu lắm rồi, ly hôn với Tống Đình Thịnh, tôi chia được một khối tài sản lớn, chỉ để lại cho ông ta một công ty rỗng tuếch.
Lúc đó ông ta còn đắc ý bảo tôi: "Vợ chồng một nghĩa, tôi cũng không mong cô sau này sống quá cô đơn, con trai cô cứ mang theo làm bạn, với tính cách của cô muốn tìm người nữa cũng chẳng dễ dàng gì."
Tôi lập tức đổi tên cho Tống Cẩn Du, không chậm trễ một ngày nào.
Đợi đến khi tôi gây dựng cơ nghiệp mới, các thành viên hội đồng quản trị lũ lượt nghỉ việc, công ty ngày càng thua lỗ thì Tống Đình Thịnh mới bàng hoàng nhận ra mình đã rơi vào bẫy của tôi.
Những năm qua ông ta vẫn luôn không phục, cho rằng tôi đã xây dựng tập đoàn Bạch thị dựa trên nền tảng công ty của ông ta.
Đúng là kẻ mặt dày thì thiên hạ vô địch.
Không có Bạch Chu tôi thì tám trăm năm trước ông ta đã đi ăn mày ngoài phố rồi.