Mẹ chồng không cam chịu tuổi già, nói rằng về nông thôn dưỡng lão ngày ngày không có việc gì làm đơn giản là lãng phí sinh mệnh, cứ nhất quyết đòi ra ngoài phát huy ánh sáng và nhiệt huyết.
Chồng tôi hết cách, đành tìm một công ty dọn dẹp sắp xếp cho bà vào bệnh viện chúng tôi làm tạp vụ.
Anh ấy nói làm việc dưới mí mắt tôi, tôi còn có thể giúp anh ấy chăm sóc bà một chút.
Mẹ chồng làm việc thì khỏi phải bàn, rất tinh ý, trên người cũng có sức lực dùng không hết.
Chỉ là bà có chút nhiệt tình thái quá.
Bệnh viện người qua kẻ lại, người không lấy được số khám, người không xếp được giường bệnh, người bệnh viện không chữa được, phàm là những người có số khổ này, mẹ chồng đều cảm thấy bà phải cứu vớt một phen.
Đầu tiên là giúp những người không lấy được số liên hệ với cò mồi giá cao.
Số khám là giả, bệnh nhân đến bệnh viện làm ầm ĩ một trận.
Sau đó lại bày mưu cho những người không xếp được giường đi đút lót phong bì.
Bác sĩ không nhận, bệnh nhân suy sụp gào lên: "Đừng tưởng tôi không biết người khác đưa bác sĩ đều nhận rồi, nhân viên bệnh viện các người tận miệng nói với tôi, không nhận của tôi là chê ít sao?"
Bác sĩ đương sự bị điều tra, ảnh hưởng rất lớn.
Cuối cùng những người bệnh viện nói không chữa được, bà nghe người ta khóc lóc kể lể ngoài hành lang xong, thế là đem bài thuốc dân gian nghe được từ 1 bệnh nhân trước đó nói cho người ta nghe.
Tiền tiêu không ít, người thì không giữ được, bà nghe nói tình hình, sợ tới mức vội xin nghỉ việc luôn.
Trong khoảng thời gian này tôi từng nói chuyện với bà vài lần, mặc dù uyển chuyển, nhưng lời lẽ lại nói rất rõ ràng, chính là hy vọng bà đừng giúp đỡ lung tung trong tình huống bản thân không chắc chắn.
Bà không cãi lại, nhưng lại căm phẫn bất bình, vội vã muốn tìm 1 cơ hội để chứng minh bản thân.
Rốt cuộc cơ hội cũng bị bà bắt được rồi.
Bố chồng bị ốm, cảm cúm nhỏ bình thường.
Lúc biết chuyện bà cho bố chồng uống thuốc bừa bãi, cảm cúm của bố chồng đã khỏi hẳn rồi.
Hôm đó người đông đủ, nhà cô em chồng đến ăn cơm, bà nhân lúc mọi người đều ở trên bàn ăn, cầm 2 hộp thuốc đi tới, dùng tiếng động thật lớn đập thuốc xuống bàn.
1 hộp thuốc cảm, 1 hộp thuốc chống dị ứng.
Cô em chồng ngoái đầu nhìn 2 hộp thuốc đó, không hiểu ra sao hỏi làm sao vậy.
Mẹ chồng hất cằm, rũ mắt lườm nguýt bố chồng.
"Xì, cô hỏi bố cô làm sao vậy à!"
"Cảm cúm ho 1 tuần đều không khỏi, mẹ đã bảo ông ấy chắc chắn là bị dị ứng, ông ấy lại không tin, khăng khăng nói là cảm cúm."
"Mẹ đưa thuốc dị ứng ông ấy sống chết không uống, nói nghe lời chị dâu cô, uống loại thuốc cảm này là được."
Bố chồng cúi đầu ăn cơm, đầu cũng không ngẩng lên, mất kiên nhẫn giơ tay vẫy 1 cái.
"Bà tha cho tôi đi, may mà không nghe bà, tôi thế này không phải khỏi rồi sao!"
Mẹ chồng chính là đang chờ câu nói này.
Bố chồng nói xong bà dùng mũi hừ cười 1 tiếng, khóe miệng nhếch lên biên độ trào phúng, không nói lời nào bắt đầu bóc hộp thuốc.
Động tác trên tay lanh lẹ, ngón tay vừa điêu luyện vừa linh hoạt, nhất cử nhất động hệt như y tá khoa cấp cứu.
2 viên nang cảm bị tách ra, úp ngược gõ cộc cộc lên mặt bàn.
1 viên nang gõ ra bột thuốc đủ màu sắc, là viên nang nguyên bản.
1 viên khác gõ ra, lại là màu trắng, giống y đúc màu của hộp thuốc chống dị ứng bên cạnh.
Mọi người kinh ngạc há hốc mồm, mẹ chồng lại 1 lần nữa hừ tiếng cười từ lỗ mũi.
"Nhìn rõ chưa hả?"
Vừa nói vừa nhanh nhẹn gom viên nang và hộp thuốc bỏ vào thùng rác, sau đó vỗ vỗ mặt bàn.
"Hỏi ông đấy, nhìn rõ chưa lão già, còn may mà không nghe tôi, ông biết mấy hôm nay ông uống thuốc gì không mà cứ cố cãi với tôi!"
"Tôi từ mấy hôm trước đã tráo viên nang cảm cúm của ông thành thuốc chống dị ứng rồi, ông mấy ngày nay 1 viên cảm cúm cũng chưa uống, thứ uống đều là thuốc dị ứng này."
Bố chồng dừng đũa lại, sắc mặt hơi đỏ, như giận như ngượng, còn chưa kịp nói chuyện thì trên bàn ăn đã bùng lên 1 trận cười.
Nhà cô em chồng và chồng tôi đã cười phá lên, vừa cười vừa vỗ bàn.
"Ha ha ha ha, mẹ giỏi quá, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, tính bướng bỉnh của bố con chỉ có mẹ trị được ông ấy!"
"Không phục không được, mẹ cũng có tài thật đấy, cảm 1 tuần không khỏi, uống thuốc dị ứng có mấy đồng lại khỏi rồi."
Mẹ chồng được khen thì đắc ý vô cùng, cố nén khóe miệng, trừng mắt lườm bố chồng 1 cái, quay đầu tiếp tục khoe khoang thủ đoạn của bà.
"Mới uống ngày đầu tiên thuốc dị ứng ông ấy đã không ho mấy nữa, còn gân cổ lên nói với tôi viên nang cảm cúm rất hiệu quả, bảo tôi đừng xen vào làm loạn."
"Lúc đó tôi đã nín nhịn muốn cười, lão già tự mình ăn gì cũng không biết, còn làm ra cái bộ dạng coi thường tôi, đúng là buồn cười chết đi được!"
"Mẹ quá lợi hại rồi!" Cô em chồng Ninh Hân cười ngặt nghẽo, "Đây mới làm ở bệnh viện 2 năm đã biết chữa bệnh rồi, mẹ năm xưa mà làm bác sĩ thì bây giờ ghê gớm lắm đó!"
Em rể Trương Lỗi giơ ngón tay cái lên: "Mẹ cái này là bốc thuốc đúng bệnh, hiệu quả thấy ngay nha."
Chồng tôi Ninh Viễn Chu cũng cười ôm lấy bả vai mẹ chồng: "Mẹ, nếu năm xưa mẹ làm bác sĩ, bây giờ chắc chắn cũng là chuyên gia rồi."
Sắc mặt bố chồng từ đỏ chuyển sang xanh, cuối cùng nghẹn ra được 1 câu: "Làm bậy!"
"Làm bậy hả?" Giọng mẹ chồng cất cao lên, "Ông ho 1 tuần, uống thuốc cảm có tác dụng không hả? Đổi thuốc ngày đầu tiên đã không ho nữa, sự thật bày ra trước mắt mà còn cứng mồm!"
Tôi đặt đũa xuống: "Mẹ, thuốc không thể đổi lung tung, triệu chứng cảm cúm và dị ứng có điểm trùng lặp, nhưng căn nguyên bệnh là khác nhau. Lần này chỉ là trùng hợp, nhỡ đâu..."
"Nhỡ đâu cái gì?" Mẹ chồng ngắt lời tôi, nụ cười trên mặt nhạt đi.
"Sử Phi, mẹ biết cô là bác sĩ chuyên khoa, chướng mắt những kẻ vô học như chúng tôi, nhưng kinh nghiệm thực tiễn có lúc còn hữu dụng hơn kiến thức trong sách vở đấy."
Ninh Viễn Chu ở dưới gầm bàn khẽ chạm vào chân tôi, trong ánh mắt viết "nói ít đi 2 câu".
Tối đó trở về phòng, tôi lấy bệnh án cho Ninh Viễn Chu xem: "Anh nhìn xem, bệnh nhân này vì uống nhầm thuốc chống dị ứng che lấp triệu chứng viêm phổi, trì hoãn điều trị dẫn đến bệnh nặng, mẹ làm như vậy thật sự rất nguy hiểm."
Ninh Viễn Chu xoa xoa thái dương: "Phi Phi, bố không phải khỏi rồi sao? Mẹ đang vui vẻ như vậy, em cứ nhất quyết phải so đo chuyện này sao?"
"Đây là vấn đề nguyên tắc."
"Nguyên tắc trong nhà chính là hòa thuận." Giọng anh ấy mềm mỏng lại, "Mẹ sinh không gặp thời, cả đời hoài bão, bây giờ cuối cùng cũng tìm được chút tự tin, chúng ta cứ coi như dỗ người già vui vẻ, không được sao?"
Trong nhận thức của Ninh Viễn Chu, mẹ anh ấy siêu thông minh.
Lúc bọn họ còn nhỏ bị ốm đều do mẹ anh ấy kiếm bài thuốc dân gian chữa khỏi, rất nhiều lúc kinh nghiệm của bà thực sự có ích.
Anh ấy cảm thấy bà cho bố chồng uống thuốc dị ứng cũng bình thường như uống canxi, vitamin thôi.
Tôi nhìn người đàn ông đầu ấp tay gối 7 năm này, đột nhiên cảm thấy vô cùng cạn lời.