Trương Xuân Mai hoàn toàn suy sụp rồi.
Công việc tạp vụ của bà cũng không thể tiếp tục, thậm chí bà còn sinh ra nỗi ám ảnh với những từ như đau, bệnh, thuốc.
Chiến tích của bà truyền khắp khu dân cư, huyền thoại Bác sĩ chân đất biến thành trò cười.
Bà suốt ngày co rúm trong phòng, nửa bước cũng không dám ra ngoài.
Ninh Hân ngày ngày tất tả bôn ba giữa bệnh viện và đơn vị công tác, thỉnh thoảng gặp lại, cả người cô ta không chút sinh khí.
Còn Trương Lỗi, tuy có dấu hiệu tỉnh lại, nhưng chuyện điều trị về sau xa xôi không hẹn ngày.
Gặp lại Ninh Viễn Chu, là vào 1 đêm mưa cuối thu.
Tôi làm xong 1 ca phẫu thuật khẩn cấp, mệt mỏi đi tới cổng bệnh viện gọi xe, Ninh Viễn Chu lái 1 chiếc xe công nghệ dừng lại trước mặt tôi.
Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng cần gạt nước chuyển động nhịp nhàng.
Mãi đến khi dừng xe dưới lầu nhà tôi, anh ấy ngẩng đầu lên nước mắt đã giàn giụa khắp mặt.
Không có những lời chào hỏi, không có những lời xin lỗi phí hoài, càng không có những câu níu kéo không đúng lúc.
Những sóng gió trập trùng, những quá khứ đổ vỡ ấy, tất thảy bị dồn nén trong sự tĩnh lặng nặng nề đến nghẹt thở này.
Vài giây sau, anh ấy giơ tay lên, lặng lẽ bấm nút mở khóa cửa xe.
1 tiếng cạch khẽ vang lên, vô cùng rõ rệt giữa màn đêm tĩnh lặng.
"Tạm biệt, Sử Phi." Giọng anh ấy nghẹn lại trong cổ họng, khàn đặc nức nở.
Tôi đẩy cửa xuống xe.
Trong khóe mắt, lờ mờ thấy được cái bóng người ngồi trên ghế lái kia, cuối cùng cũng hoàn toàn gục ngã, nằm gục lên vô lăng, khóc lóc trong im lặng.
Bi kịch kéo dài và lan rộng này, trước nay không bao giờ là sự trượt chân tình cờ của riêng 1 cá nhân nào.
Đó là sự sụp đổ mang tính hệ thống, là sự kiêu ngạo vượt rào của chủ nghĩa kinh nghiệm thâm căn cố đế đối với tri thức chuyên ngành.
Sau này, tôi đã tham gia 1 buổi hoạt động phổ cập y tế cộng đồng do các tổ chức liên quan phát động tại quảng trường khu dân cư. Chúng tôi treo băng rôn lên, bày biện bàn ghế, phát cho người dân những cuốn sổ tay tuyên truyền sử dụng thuốc đúng cách.
Sức lực của chúng tôi tuy ít ỏi nhỏ bé, nhưng nó sẽ giống như viên đá ném xuống đầm sâu, chí ít có thể lan tỏa ra những gợn sóng lăn tăn, để nhiều người hơn nữa nảy sinh lòng kính sợ đối với sinh mạng.
—Hoàn—