Ba giờ chiều, mẹ chuyển vào tài khoản tôi 420.000 tệ.
Phần ghi chú chỉ vỏn vẹn một câu:
"Ninh Ninh, mua một chiếc xe đi, đừng chen chúc tàu điện ngầm nữa."
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại rất lâu, sống mũi bỗng cay xè.
Năm năm đi làm, ngày nào tôi cũng phải đổi hai chuyến tàu điện ngầm. Mỗi lần tăng ca, về đến nhà thì đồng hồ thường đã chỉ mười giờ đêm.
Mẹ từng nhắc không biết bao nhiêu lần rằng con gái đi về khuya rất nguy hiểm.
Tôi vẫn luôn cho là mẹ lo xa.
Không ngờ bà thật sự chuyển toàn bộ số tiền tiết kiệm bao năm qua cho tôi.
Tôi lập tức gọi điện bảo mẹ thu hồi khoản chuyển.
"Trong nhà còn nhiều chỗ phải dùng tiền, con tự tiết kiệm mua xe được."
"Cho con thì là của con."
Giọng mẹ cứng rắn đến mức không cho tôi cơ hội từ chối.
"Cứ mua một chiếc xe tiết kiệm xăng để đi làm, đừng lúc nào cũng để bản thân chịu khổ."
Vừa cúp máy, Thiệu Bằng đã ghé sát lại.
"Ai chuyển tiền cho em thế?"
Điện thoại tôi vẫn đang dừng ở giao diện chuyển khoản, anh ta chỉ liếc một cái đã nhìn thấy số tiền.
"420.000 tệ?"
Giọng anh ta lập tức cao vút.
"Mẹ em chuyển cho em à?"
Tôi gật đầu, tắt màn hình điện thoại.
"Mẹ bảo em mua một chiếc xe để đi lại."
Thiệu Bằng lập tức cầm áo khoác, giục tôi thay giày.
"Thế còn chờ gì nữa? Hôm nay đang rảnh, đi xem xe luôn."
Tôi hơi bất ngờ.
Trước đây, mỗi lần tôi nhắc đến chuyện mua xe, anh ta đều nói nuôi xe quá tốn kém, khuyên tôi cứ tiếp tục đi tàu điện ngầm.
Vậy mà hôm nay, anh ta còn sốt sắng hơn cả tôi.
"Em chỉ định mua chiếc khoảng 150.000 tệ thôi, số tiền còn lại sẽ trả mẹ."
"Xe 150.000 tệ thì chạy nổi gì?"
Thiệu Bằng nhíu chặt mày.
"Độ an toàn kém, trang bị cũng nghèo nàn. Lái ra ngoài chỉ khiến người ta chê cười."
"Em chỉ cần xe để đi làm, thế là đủ."
"Mua xe là chuyện lớn, cứ nghe anh."
Anh ta chẳng cho tôi cơ hội nói thêm, kéo thẳng tôi xuống lầu.
Đến showroom ô tô, một nhân viên bán hàng tên Tiểu Lương lập tức bước tới, cười tươi gọi:
"Chào anh Thiệu."
Hai người bắt tay rất tự nhiên, rõ ràng đã quen biết từ trước.
"Chiếc xe anh hỏi hôm qua đã được điều về rồi."
Tôi khựng bước.
"Anh đến đây từ hôm qua rồi sao?"
Sắc mặt Thiệu Bằng thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười.
"Anh đến xem trước giúp em thôi, kẻo em không hiểu gì lại bị nhân viên bán hàng lừa."
Tiểu Lương dẫn chúng tôi đến giữa sảnh trưng bày.
Ở đó đậu sẵn một chiếc SUV màu đen.
Giá lăn bánh vừa tròn 420.000 tệ.
Thiệu Bằng đi một vòng quanh xe, rồi mở cửa ngồi vào ghế lái.
Vuốt ve vô lăng, nụ cười trên mặt anh ta gần như không thể giấu nổi.
"Chính là chiếc này."
Tôi vẫn đứng bên ngoài, không hề nhúc nhích.
"Em muốn xem loại nhỏ hơn."
"Chiếc này rộng rãi. Sau này kết hôn, có con cũng dùng được."
"Trong nội thành đỗ xe bất tiện lắm."
"Đi vài lần là quen thôi."
Anh ta bước xuống, đẩy tôi về phía ghế phụ.
"Em ngồi chỗ này là hợp nhất. Anh lái xe, em chỉ việc hưởng thụ."
Tiểu Lương đứng bên cạnh cười hùa.
"Mắt nhìn của anh Thiệu đúng là có khác. Mẫu xe này rất hợp đàn ông lái, chạy ra đường cực kỳ oai."
Tôi quay sang nhìn Thiệu Bằng.
"Chẳng phải là mua xe cho em sao?"
"Giữa hai đứa mình còn phân biệt của ai với ai làm gì?"
Anh ta vòng tay ôm vai tôi, hạ thấp giọng.
"Để anh lái xe đưa đón em mỗi ngày, chẳng phải còn tốt hơn em tự lái à?"
Tôi gạt tay anh ta ra.
"Cứ xem thêm mấy mẫu khác đã."
Thiệu Bằng chẳng buồn để ý, quay sang bảo Tiểu Lương chuẩn bị hợp đồng.
Dường như đã chuẩn bị từ trước, Tiểu Lương lập tức lấy từ ngăn kéo ra một xấp hồ sơ.
Từ mẫu xe, màu sơn cho đến giá bán đều đã được điền sẵn.
Ngay cả các gói trang bị bổ sung cũng liệt kê rõ ràng.
Lật đến trang cuối, tôi nhìn thấy tên người mua.
Thiệu Bằng.
Không phải tôi.
Tôi ngẩng đầu lên.
"Điền nhầm tên rồi."
Tiểu Lương sững người, theo phản xạ quay sang nhìn Thiệu Bằng.
Anh ta cầm lấy hợp đồng, giọng bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Không nhầm."
"Xe sẽ đăng ký dưới tên anh."
"Tại sao?"
"Tay lái em còn non, đứng tên em không tiện."
Anh ta đẩy phiếu thanh toán đến trước mặt tôi.
"Hơn nữa, đàn ông lái xe đi gặp đối tác thì phải có thể diện. Xe bèo quá thì ai coi ra gì."
"Còn em chỉ đi làm rồi về nhà, lái xe gì chẳng như nhau."
Tôi nhìn anh ta, im lặng không nói một lời.
Anh ta gõ gõ ngón tay lên phiếu thanh toán.
"Đừng chần chừ nữa."
"Nhân viên bán hàng còn đang đợi."
Tôi vẫn không hề cầm điện thoại lên.
Tiểu Lương nhìn tôi, rồi lại nhìn Thiệu Bằng.
Không khí trong showroom bỗng im bặt, những tiếng cười nói xung quanh cũng dần lắng xuống.
Sự kiên nhẫn trên gương mặt Thiệu Bằng từng chút một biến mất.
Anh ta cúi người sát lại gần tôi, giọng nói hạ thấp nhưng đầy vẻ ép buộc.
"Thẩm Ninh."
"Anh ký hợp đồng xong hết rồi."
"Hôm nay, số tiền này..."
"Em chuyển cũng phải chuyển."
"Không chuyển..."
"Cũng phải chuyển."