Buổi chiều, khi gọi điện cho bạn thân, cô ấy hỏi tôi khi nào khởi hành.
"Chiều ngày kia máy bay cất cánh."
Tôi vừa dứt lời, sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói nghi hoặc của người đàn ông: "Em định đi đâu?"
Là Giang Triệt đã trở về.
Tôi không muốn gây chuyện trước khi rời đi, sau khi kết thúc cuộc gọi thì tùy ý nói: "Không phải em, là bạn em đi công tác."
Giang Triệt không truy hỏi thêm, vòng ra phía trước sofa ngồi xuống.
Lúc này mới chú ý thấy trên mặt tôi có vết thương, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo, "Ai đánh em?"
Tôi thuật lại đơn giản chuyện xảy ra tối qua.
Đáy mắt anh ta hiện lên vẻ hối hận, quỳ một chân trên tấm thảm trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi, áy náy nói:
"Xin lỗi bé cưng, là lỗi của anh, tối qua anh không nên vì công việc mà bỏ mặc em."
"Nếu anh ở bên em thì em đã không bị thương rồi."
Anh ta đưa tay chạm vào gò má tôi, động tác rất nhẹ, "Đau không?"
"Vâng." Nửa khuôn mặt đều sưng lên rồi, sao có thể không đau chứ?
Vẻ hối hận của Giang Triệt càng rõ rệt hơn, nắm chặt tay nói:
"Em yên tâm, anh sẽ đòi lại công bằng cho em, tuyệt đối sẽ không tha cho tên khốn đã bắt nạt em."
Giang Triệt lúc này giống hệt như chàng thiếu niên năm xưa nâng niu tôi trong lòng bàn tay.
Nhưng tôi sẽ không còn ngây ngô cho rằng anh ta vì yêu tôi nên mới quan tâm và chăm sóc tôi như thế nữa.
Tất cả những gì anh ta làm chẳng qua là để lợi dụng tôi tốt hơn mà thôi.
Tôi rút bàn tay đang bị anh ta nắm lấy ra, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Thấy thái độ tôi đạm mạc, anh ta hạ giọng dỗ dành:
"Đừng giận anh nữa được không? Anh thề, sau này tuyệt đối sẽ không bỏ rơi em nữa."
Lời hứa của anh ta đối với tôi từ lâu đã không còn độ tin cậy rồi.
Tôi chỉ coi như trò đùa mà nghe, tai trái vào tai phải ra.
Thời gian thấm thoát trôi qua.
Hai ngày sau, khi tôi đang đợi chuyến bay ở sân bay, tôi nhận được video do trợ lý của Giang Triệt gửi đến.
Tên côn đồ bị trói thành đòn bánh tét, nằm nhếch nhác trên mặt đất.
Toàn thân đầy thương tích, mặt sưng vù như đầu heo.
Trong điện thoại, Giang Triệt có chút như đang tranh công nói:
"Ngưng Ngưng, em xem video chưa? Anh đã báo thù cho em rồi, em có thấy vui hơn chút nào không?"
Phải thừa nhận rằng, video đó quả thực khiến tâm trạng tôi thoải mái hơn đôi chút.
Tôi mỉm cười, "Giang Triệt, coi như món quà cảm ơn anh đã giúp tôi báo thù, tôi tặng anh hai món quà nhé."
"Quà gì thế?"
"Thứ nhất, tôi có thai rồi."
Niềm vui bất ngờ ập đến khiến anh ta ngẩn ngơ, sau khi hoàn hồn thì kích động nói năng lộn xộn:
"Thật sao? Ngưng Ngưng, chúng ta có con nội rồi? Anh sắp được làm cha rồi?"
Tôi đáp: "Vâng."
Anh ta bắt đầu tính toán: "Vậy đợi đến mai chúng ta phải chuẩn bị đồ dùng cho trẻ sơ sinh rồi, phòng trẻ em, xe đẩy, quần áo..."
Anh ta cân nhắc cực kỳ chu đáo.
Vẻ mặt tôi hùa theo, nhưng trong lòng lại cười lạnh liên tục.
Ngày mai?
Tôi và anh ta không có ngày mai nữa rồi.
Nói cho anh ta chuyện mang thai chỉ là muốn để anh ta sau khi nhận được niềm vui cực đại, lại rơi xuống vực thẳm sâu sắc.
Có được rồi lại mất đi mới là đau đớn nhất.
Anh ta tò mò hỏi: "Món quà thứ hai là gì?"
Tôi úp mở: "Đừng vội, tối nay chẳng phải tiệc kỷ niệm của tập đoàn Giang thị sao, tôi sẽ sai người mang quà đến cho anh."
Giọng anh ta chứa đầy tiếng cười: "Được, cảm ơn bà xã."
Sau khi cúp điện thoại, tôi nở một nụ cười giễu cợt.
Giang Triệt, hy vọng sau khi nhìn thấy món quà thứ hai của tôi, anh vẫn còn có thể cười nổi.
Cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ lên máy bay.
Tôi kéo vali, không quay đầu lại mà rời đi.