Suýt nữa ngã xuống.
Anh trai tôi vội chạy tới đỡ lấy cô.
Đồng thời gỡ tay Hứa Hạo ra.
Giọng cố nén giận:
“Buông tay!”
“Cô ấy đang mang thai!”
“Mang thai thì sao?”
“Mang thai ghê gớm lắm chắc?”
Bị đẩy lùi hai bước.
Hứa Hạo càng nổi nóng hơn.
Chỉ thẳng vào mặt chị gái.
“Chị!”
“Đừng quên bố mẹ đã nuôi chị cực khổ thế nào!”
“Lấy chồng rồi là cứng cánh phải không?”
“Mặc kệ em luôn đúng không?”
“Nhà của em thì sao?”
“Bạn gái em biết ăn nói thế nào?”
“Chính chị đã hứa với em rồi!”
Toàn thân Gia Giai run lên.
Cô ngẩng đầu.
Nước mắt lưng tròng nhìn em trai.
Môi run bần bật.
“Hạo Hạo…”
“Căn nhà đó…”
“Đâu phải của chị…”
“Là của Tiểu Khê…”
“Tiểu Khê cái gì mà Tiểu Khê!”
Hứa Hạo hoàn toàn không chịu nói lý.
“Một đứa con gái.”
“Ở một mình chiếm cả căn nhà lớn làm gì?”
“Chị là chị ruột em.”
“Chị không giúp em thì ai giúp?”
“Hôm nay chị mà không lấy được căn nhà ấy.”
“Thì em…”
“Thì cậu làm sao?”
Anh trai tôi chắn hẳn trước mặt Gia Giai.
Gằn từng chữ.
Ngày thường.
Anh vốn là người hiền lành.
Nói chuyện chưa bao giờ lớn tiếng.
Nhưng lúc này.
Khí thế toàn thân anh đã hoàn toàn thay đổi.
Giống như một con báo bị dồn vào đường cùng.
Sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào.
Bị anh nhìn chằm chằm.
Hứa Hạo vô thức lùi lại một bước.
Nhưng vẫn cố mạnh miệng:
“Thì…”
“Thì em sẽ không cho chị em lấy chồng nữa!”
“Nhà em đâu phải không gả được con gái!”
“Hạo Hạo!”
Gia Giai vừa khóc vừa hét.
“Em đừng làm loạn nữa được không?”
“Ai làm loạn?”
Đúng lúc ấy.
Mẹ Gia Giai cuối cùng cũng lên tiếng.
Bà ta mở cửa xe.
Ung dung bước xuống.
Dưới chân là đôi giày da đỏ mới tinh.
Giẫm lên lớp xác pháo đỏ đầy đất.
Phát ra tiếng sột soạt.
Bà chỉnh lại vạt áo.
Lạnh lùng đảo mắt nhìn khắp mọi người có mặt.
Cuối cùng.
Ánh mắt dừng trên gương mặt mẹ tôi.
Khóe môi kéo lên một nụ cười.
Nụ cười ấy.
Không phải tức giận.
Mà là sự bình tĩnh của kẻ tin chắc mình nắm phần thắng.
“Thông gia.”
“Những lời vừa rồi của bà.”
“Tôi không chấp.”
“Nhưng bà phải hiểu.”
“Chuyện căn nhà này.”
“Không phải nhà họ Hứa chúng tôi tham.”
“Mà là…”
“Nhà họ Lâm các người nên làm.”
Nên làm.
Hai chữ ấy vừa thốt ra.
Đến cả hàng xóm đứng xem cũng không nhịn nổi.
Có người chép miệng.
Có người lắc đầu liên tục.
Mẹ tôi vẫn nhìn bà ta.
Không cắt ngang.
Đợi bà ta nói hết.
Hiển nhiên.
Mẹ Gia Giai đã chuẩn bị từ trước.
Bà ta thong thả bẻ từng ngón tay.
Bắt đầu “tính sổ”.
“Gia Giai nhà chúng tôi.”
“Gả vào nhà họ Lâm.”
“Là hạ mình.”
“Xét về điều kiện.”
“Nó xinh đẹp.”
“Tính tình tốt.”
“Người theo đuổi không thiếu.”
“Thế mà nó lại chọn Lâm Thần.”
“Vì sao?”
“Chẳng phải vì cậu ấy thật thà sao?”
“Bây giờ.”
“Nó còn mang thai con cháu nhà họ Lâm.”
“Bảo các người bỏ ra một căn nhà.”
“Cho em trai nó.”
“Quá đáng lắm sao?”
Bà ta càng nói càng hăng.
Giọng cũng lớn hơn.
“Huống hồ.”
“Căn nhà đó là của con gái các người.”
“Nó còn chưa lấy chồng.”
“Một mình giữ cả căn nhà như thế làm gì?”
“Sau này nó lấy chồng.”
“Thì căn nhà ấy chẳng phải vẫn là của nhà họ Lâm sao?”
“Cho sớm hay cho muộn.”
“Có gì khác nhau?”
“Bây giờ đưa cho Hạo Hạo.”
“Vừa hay giải quyết việc gấp.”
“Nhà bạn gái nó đang giục cưới.”
“Không có nhà thì không chịu kết hôn.”
“Nếu các người làm hỏng hôn sự của Hạo Hạo.”
“Các người gánh nổi trách nhiệm ấy không?”
Dứt lời.
Cả sân yên lặng vài giây.
Rồi…
Bùng nổ.
“Cái lý lẽ gì thế?”
Dì Hai đứng sau lưng mẹ tôi là người đầu tiên không nhịn được.
Giọng chói lói.
“Nhà của con gái người ta.”
“Dựa vào đâu phải cho con trai bà?”
“Nó cưới vợ thì liên quan gì đến nhà chúng tôi?”
“Đúng thế.”
“Vô lý quá rồi.”
Cô cả cũng lập tức phụ họa.
Nhưng…
Không phải ai cũng có phản ứng như vậy.
Tôi để ý thấy.
Mấy người họ hàng bên nội đứng cạnh bố.
Đang ghé đầu thì thầm.
Thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi.
Trong ánh mắt có do dự.
Có khó xử.
Cũng có một chút ý nghĩ:
“Hay là thôi…”
Hiển nhiên.
Mẹ Gia Giai cũng nhận ra điều đó.
Bà ta càng được đà.
“Tôi nói có đúng không.”
“Mọi người trong lòng đều tự biết.”
Bà quay sang.
Lớn tiếng với toàn bộ khách khứa.
“Mọi người phân xử xem.”
“Con gái tôi.”
“Hôm nay mặc váy cưới ngồi đây.”
“Trong bụng mang cháu của nhà họ Lâm.”
“Chỉ muốn cô em chồng bỏ ra một căn nhà nhỏ.”
“Giúp em trai nó vượt qua khó khăn.”
“Yêu cầu ấy quá đáng sao?”
Bà ta cố tình nhấn mạnh hai chữ:
“Căn nhà nhỏ.”
Như thể căn nhà càng nhỏ.
Thì yêu cầu của bà ta càng hợp lý.
“Hơn nữa.”
“Tôi đâu có đòi không.”
Đột nhiên.
Bà đổi sang vẻ mặt đầy thông tình đạt lý.
“Sau này Gia Giai sinh con.”
“Đứa bé chẳng phải cũng phải đi học sao?”
“Căn hộ học khu.”
“Cho cháu ở chẳng phải vừa đẹp sao?”
“Hạo Hạo chỉ ở tạm.”
“Đợi sau này cháu đi học.”
“Lúc đó trả lại là…”
“Thông gia.”
Cuối cùng mẹ tôi cũng cất lời.
Giọng không lớn.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Đừng đánh tráo khái niệm.”
“Bà vừa nói.”
“Là cho ở.”
“Nhưng điều bà yêu cầu.”
“Là sang tên.”
“Ở.”
“Và sang tên.”
“Là một chuyện sao?”
Nụ cười trên mặt mẹ Gia Giai cứng lại.
Mẹ tôi không nhân cơ hội ép tiếp.
Bà quay sang Hứa Gia Giai.
Giọng nói dịu đi rất nhiều.
“Gia Giai.”