Khoảnh khắc cô ruột chuyển 9,5 triệu tệ tiền lãi vào tài khoản của con trai bà ta và ném cho tôi chiếc thẻ 500 nghìn, tôi không khóc, mà chỉ mỉm cười nhặt nó lên và nói: "Cảm ơn cô."
1
Cô tôi, Tống Lan, tao nhã nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại vừa hiển thị giao dịch thành công.
Trong phòng VIP của nhà hàng năm sao, không khí gia đình đang tụ họp bỗng chốc trở nên đặc quánh. Chú tôi cúi gầm mặt gắp thức ăn, còn anh họ Tống Tử Hào thì vắt chéo chân, rung đùi đắc ý.
Cô tôi đặt chén trà xuống, đẩy chiếc thẻ ngân hàng mỏng dính về phía tôi.
"Tinh Tinh à, trong này có 500 nghìn tệ (khoảng 1,7 tỷ VNĐ). Hai năm qua làm quản lý ở 'Ngự Thiện Cư', con vất vả rồi."
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ màu bạc.
Ngự Thiện Cư là nhà hàng canh dược thiện cao cấp dành cho giới thượng lưu mà tôi và cô tôi cùng mở. Hai năm trước, bà ta bỏ ra mặt bằng, còn tôi mang đến bộ công thức canh dưỡng nhan bí truyền của ông nội để lại. Thỏa thuận ban đầu giấy trắng mực đen: Lợi nhuận chia 4-6, tôi nhận phần hơn.
Sau hai năm, trừ mọi chi phí, Ngự Thiện Cư lãi ròng đúng 10 triệu tệ. Và giờ, bà ta nuốt trọn 9,5 triệu, vứt cho tôi phần tiền lẻ.
"Cô à, tiền này..." Tôi khẽ mở miệng.
Chưa để tôi nói hết câu, Tống Tử Hào đã xen vào, giọng trịch thượng:
"Tinh Tinh, em cũng đừng hẹp hòi quá. Công ty công nghệ của anh đang chuẩn bị lên sàn, cần gấp một khoản vốn lưu động để lo lót các sếp lớn. Số tiền này coi như em đầu tư vào công ty anh, sau này anh phát đạt, thiếu gì một cái túi xách hàng hiệu cho em?"
Cô tôi gật gù, đưa tay vuốt lại nếp áo lụa, giọng điệu đầy vẻ ban ơn và thương xót:
"Đúng đấy con ạ. Con là con gái, mới hăm bốn hăm lăm tuổi đầu, cầm một đống tiền lớn trong tay chỉ tổ thu hút bọn đàn ông tồi đến bòn rút. Cô giữ hộ con, cũng là để lo cho tương lai của Hào ca con. Anh em trong nhà, máu mủ ruột rà, ai lại đi tính toán vài đồng bạc? Sau này con đi lấy chồng, cô nhất định sẽ sắm cho con mười mâm hồi môn thật hoành tráng."
Những người họ hàng xung quanh bắt đầu hùa theo. Người khen cô tôi nhìn xa trông rộng, kẻ khuyên tôi phận gái đừng quá tham lam. Một màn cướp bóc trắng trợn được khoác lên tấm áo "tình thân" thật hoàn hảo.
Tôi cụp mắt xuống. Bàn tay giấu dưới gầm bàn khẽ siết chặt rồi từ từ buông lỏng.
Bọn họ không biết rằng, linh hồn của Ngự Thiện Cư không nằm ở cái mặt bằng đắt đỏ giữa trung tâm Bắc Kinh, cũng chẳng nằm ở dàn nhân viên phục vụ chân dài. Nó nằm ở "Cốt Canh" – phần nước cốt dược liệu mà đích thân tôi phải hầm trong phòng kín suốt sáu tiếng đồng hồ mỗi đêm, tuyệt đối không cho ai bước vào.
Tôi ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch thành một nụ cười ngoan ngoãn:
"Cô nói đúng ạ. Con còn trẻ, cầm nhiều tiền cũng không biết đầu tư. Chúc công ty của anh họ sớm ngày lên sàn."
Tôi vươn tay rút chiếc thẻ ngân hàng cất vào túi xách.
Cô tôi thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi bà ta càng thêm rạng rỡ, vội vàng gắp vào bát tôi một miếng vi cá: "Ăn đi con, ăn nhiều vào. Ngày mai đầu bếp trưởng Vương từ Quảng Đông đến, con nhớ bàn giao lại sổ sách cho ông ấy nhé. Dạo này con gầy quá, cứ nghỉ ngơi một thời gian đi."
Ra là vậy. Bà ta đã tìm sẵn người thay thế, định qua cầu rút ván, đá tôi ra khỏi chính tâm huyết của mình.
Tôi nhai kỹ miếng vi cá, nhạt nhẽo và vô vị.
"Vâng thưa cô."
2
Ba giờ sáng hôm sau, tôi có mặt tại Ngự Thiện Cư.
Căn bếp chìm trong bóng tối. Tôi bình tĩnh bật đèn, đi đến tủ đông lạnh chuyên dụng. Bên trong là ba mươi lọ "Cốt Canh" tôi đã dày công chưng cất cho tháng này.
Tôi mở nắp từng lọ, đổ tất cả xuống cống. Mùi nhân sâm, nhung hươu và thảo mộc quý hiếm ngào ngạt bốc lên rồi trôi tuột theo dòng nước đen ngòm. Tôi xóa sạch mọi dữ liệu nhiệt độ, thời gian ủ và tỷ lệ dược liệu trên máy tính điều khiển của lò hầm.
Sáu giờ sáng, tôi kéo chiếc vali đã đóng gói từ đêm qua, bắt thẳng một chiếc taxi ra sân bay quốc tế Thủ đô. Chuyến bay đến Maldives cất cánh lúc chín giờ.
Ba ngày sau, khi tôi đang nằm dài trên ghế tắm nắng, nhâm nhi ly Margarita sát bờ biển Ấn Độ Dương, điện thoại rung lên bần bật. Là cuộc gọi từ cô tôi.
Vừa bắt máy, giọng bà ta đã rít lên qua loa ngoài, the thé và hoảng loạn tột độ:
"Diệp Tinh! Mày đang ở cái xó xỉnh nào?! Trở về ngay cho tao!"
Tôi xoay nhẹ ly cocktail, lười biếng đáp:
"Cháu đang đi du lịch giải khuây theo lời cô dặn đây. Có chuyện gì vậy ạ?"
"Mày... Mày đã làm gì với nồi nước dùng?! Bếp trưởng Vương nấu ra cái thứ nước rác rưởi gì thế này?! Trần phu nhân – vợ của Chủ tịch tập đoàn Vạn Hải vừa đập nát bát canh, nôn thốc nôn tháo giữa nhà hàng kìa! Bà ấy bảo canh có mùi thuốc súng, đòi kiện chúng ta tội lừa đảo, đòi đóng cửa tiệm của tao!"
Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, tiếng chửi bới của khách VIP vọng vào điện thoại rõ mồn một. Ngự Thiện Cư chỉ phục vụ giới siêu giàu, và những người này thì không bao giờ có sự khoan dung cho việc bị lừa dối vị giác.
"À..." Tôi bật cười thành tiếng, âm thanh hòa lẫn vào tiếng sóng biển. "Cháu quên chưa nói với cô. Công thức ông nội để lại, chỉ có chữ, không có định lượng. Nhiệt độ và tỷ lệ pha trộn nằm hết trong đầu cháu. Bếp trưởng Vương sành sỏi như vậy, chắc tự ông ấy mò ra được thôi."
"Mày! Con ranh con ch/ết tiệt này! Mày dám gài bẫy tao?!" Giọng Tống Lan tức tưởi đến mức như sắp khóc. "Trần phu nhân đòi bồi thường ba triệu tệ! Những khách VIP khác đang đòi rút thẻ thành viên! Mày về ngay đây, nếu không tao báo cảnh sát bắt mày!"
"Cô cứ tự nhiên. Trên giấy tờ kinh doanh, cô là người đại diện pháp luật, cô là chủ sở hữu. Cháu chỉ là một nhân viên đã nhận 500 nghìn tiền trợ cấp thôi mà." Tôi nhắm mắt lại, tận hưởng cơn gió biển lồng lộng. "Cô à, 9,5 triệu tệ đó, nhớ dùng cho cẩn thận nhé. Không biết có đủ để đền bù hợp đồng cho giới thượng lưu Bắc Kinh không."
Không đợi bà ta gào thét thêm tiếng nào, tôi cúp máy, tháo thẻ SIM và ném thẳng vào thùng rác.
Đại dương mênh mông, trời xanh mây trắng. Hôm nay quả là một ngày tuyệt đẹp để bắt đầu lại từ đầu.