Tôi quay sang nhìn Hàn Tuấn.
Môi anh ta mím chặt.
Trong nháy mắt...
Tôi hiểu rồi.
Anh ta vốn không thể cắt tiền thuốc của bố tôi.
Bức ảnh kia...
Chỉ là để dọa tôi.
Trình Dư An cũng lập tức nhận ra.
Cô ấy lấy điện thoại chụp lại quầy thu phí cùng thời gian giao dịch.
Hàn Tuấn hạ thấp giọng.
"Diệp Trừng."
"Em nhất định phải làm mọi chuyện khó coi như vậy sao?"
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
"Khó coi..."
"Là anh."
"Anh dùng tiền thuốc của bố tôi để uy hiếp tôi."
"Đến cả trong tài khoản còn bao nhiêu tiền anh cũng không biết."
Anh ta nhìn tôi chằm chằm.
Đột nhiên bật cười.
"Em tưởng mình thắng rồi sao?"
Tôi không trả lời.
Anh ta tiến lên một bước.
"Em vốn không bị sa thải."
Đáy lòng tôi khẽ chùng xuống.
Nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.
Hàn Tuấn tiếp tục:
"Vừa rồi anh đã gọi đến quầy lễ tân công ty em."
"Cô ấy nói em chưa hề nghỉ việc."
"Diệp Trừng..."
"Em lừa anh."
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
"Tôi chỉ nói..."
"Tôi bị sa thải."
"Giống như anh..."
"Vừa nghe xong đã lập tức cắt khoản tiền sinh hoạt của mẹ mình."
Sắc mặt Hàn Tuấn lập tức cứng đờ.
"Vậy ngay từ đầu..."
"Em đã cố tình thử anh?"
"Đúng."
Tôi trả lời rất nhẹ.
"Tôi chỉ muốn biết..."
"Nếu một ngày tôi không còn kiếm được tiền nữa..."
"Anh sẽ đối xử với tôi thế nào."
"Dù sao..."
"Giờ tôi cũng đã có câu trả lời."
Lửa giận trong mắt Hàn Tuấn không còn giấu nổi.
"Em xem hôn nhân là cái gì?"
Tôi hỏi ngược lại.
"Vậy còn anh..."
"Xem tôi là cái gì?"
Anh ta im lặng.
Đúng lúc ấy...
Bác sĩ điều trị của bố tôi từ cuối hành lang bước tới.
Nhìn thấy tôi, ông lập tức gọi.
"Diệp Trừng."
"Đúng lúc lắm."
"Bố cô vừa hỏi sao cô không nghe điện thoại."
Tim tôi khẽ thắt lại.
"Bố tôi biết chuyện rồi sao?"
Bác sĩ lắc đầu.
"Không có."
"Chỉ là..."
"Lúc nãy có một người tự xưng là chồng cô."
"Muốn hỏi về hồ sơ bệnh án và tình trạng dùng thuốc."
"Chúng tôi không cung cấp."
Tôi chậm rãi quay sang nhìn Hàn Tuấn.
Biểu cảm trên mặt anh ta cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Bác sĩ tiếp lời:
"Thông tin bệnh án là quyền riêng tư của bệnh nhân."
"Nếu không phải chính cô hoặc người được ủy quyền hợp pháp."
"Chúng tôi sẽ không tiết lộ."
Tôi khẽ gật đầu.
"Cảm ơn bác sĩ."
Hàn Tuấn đứng bên cạnh.
Sắc mặt ngày càng u ám.
Đột nhiên...
Anh ta mở cặp công văn.
Lấy ra một tập hồ sơ.
"Đã đến nước này..."
"Thì em cũng đừng giả vờ nữa."
Anh ta đưa tập hồ sơ tới trước mặt tôi.
"Ký đi."
Tôi cúi xuống nhìn.
Bìa hồ sơ ghi rõ:
Thỏa thuận bổ sung về tài sản trong thời kỳ hôn nhân.
Ngay trang đầu tiên đã viết:
Tôi tự nguyện xác nhận căn nhà trước hôn nhân sau khi kết hôn đã được cả hai cùng sử dụng, cùng duy trì và được xác định là tài sản chung của vợ chồng.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
"Đây..."
"Mới là mục đích thật sự của anh, đúng không?"
Hàn Tuấn không phủ nhận.
"Căn nhà đó bỏ không suốt tám năm."
"Phí quản lý."
"Điện nước."
"Khoản nào chẳng được chi từ tài sản chung sau hôn nhân?"
Tôi bật cười.
"Phí quản lý..."
"Đều được trừ từ tài khoản cá nhân của tôi."
"Tiền điện nước mỗi tháng chưa đến hai mươi tệ."
"Cũng là tiền trong tài khoản của tôi."
Ánh mắt anh ta lập tức lạnh đi.
"Em đã đề phòng anh từ lâu?"
Tôi chậm rãi khép tập hồ sơ lại.
"Chính anh từng nói với tôi..."
"Vợ chồng không cần tính toán quá rõ ràng."
"Đến tận bây giờ tôi mới hiểu."
"Người không chịu tính rõ..."
"Cuối cùng sẽ trở thành người bị tính kế."
Hàn Tuấn đưa tay định lấy lại tập hồ sơ.
Nhưng Trình Dư An đã nhanh hơn một bước.
Cô ấy giữ chặt tập tài liệu.
"Hồ sơ này..."
"Chúng tôi sẽ giữ lại một bản sao."
Giọng Hàn Tuấn trở nên cứng rắn.
"Dựa vào cái gì?"
Trình Dư An nhìn thẳng vào anh ta.
"Dựa vào việc anh vừa mang văn bản này đến bệnh viện để yêu cầu thân chủ của tôi ký."
"Ở đây có camera giám sát."
"Toàn bộ quá trình đều được ghi lại."
Sắc mặt Hàn Tuấn hoàn toàn cứng đờ.
Đúng lúc ấy...
Điện thoại tôi lại reo lên.
Là quản lý khách hàng của ngân hàng.
Tôi nhấn nghe.
Giọng cô ấy nhỏ hơn hẳn buổi sáng.
"Chị Diệp."
"Chúng tôi đã tra được hồ sơ giao dịch tại quầy ngày 26 tháng 10 năm ngoái."
"Trong hồ sơ ghi rõ..."
"Người đi cùng làm thủ tục với chị được đăng ký quan hệ là..."
"Chồng."
Tôi chậm rãi nhìn về phía Hàn Tuấn.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi nói tiếp:
"Còn một chuyện nữa."
"Ảnh căn cước dùng để đối chiếu khi làm thủ tục..."
"Dường như không được chụp trực tiếp từ bản gốc."
"Mà giống như..."
"Được chụp lại từ một bản photocopy."