Mọi chuyện sau đó...
Diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Người đầu tiên không chịu nổi áp lực là Hàn Lộ.
Cô ta thừa nhận số điện thoại có đuôi 6432 đúng là do mình đứng tên đăng ký.
Nhưng cô ta khai rằng...
Sau khi làm xong sim, nó vẫn luôn do Mã Lan Anh giữ.
Đoạn video gửi cho công ty thẩm định...
Là Hàn Tuấn bảo cô ta quay.
Anh ta nói chỉ cần hoàn tất thủ tục trên giấy tờ.
Sẽ không xảy ra chuyện gì.
Đến lượt Mã Lan Anh...
Bà ta cũng không còn khăng khăng nói đoạn ghi âm là thật.
Bà đổi lời khai.
Nói mình tuổi đã cao.
Mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của con trai.
Về lần ký tên ở ngân hàng...
Bà ta nói Hàn Tuấn bảo rằng tôi đã đồng ý từ trước.
Chỉ vì đang đi công tác nên không tiện quay về.
Ai cũng bắt đầu đổ lỗi.
Đồng thời...
Lại kéo người còn lại cùng chìm xuống.
Người cuối cùng lên tiếng...
Là Hàn Tuấn.
Anh ta không thừa nhận đã làm giả giấy tờ.
Chỉ bình thản nói:
"Tôi chỉ nghĩ..."
"Vợ chồng thì có thể xử lý như vậy."
Viên cảnh sát nhìn thẳng anh ta.
"Quan hệ vợ chồng..."
"Không đồng nghĩa với quyền mạo danh người khác."
"Càng không có nghĩa..."
"Anh được phép định đoạt tài sản riêng của đối phương."
Khoảnh khắc ấy...
Tôi bỗng thấy lòng mình bình yên lạ thường.
Trước đây...
Tôi từng nghĩ mình cần một lời xin lỗi.
Cần anh ta thừa nhận mình sai.
Cần anh ta cúi đầu vì tám năm lạnh nhạt và tính toán.
Nhưng...
Đến khi thật sự đi tới bước này...
Tôi mới nhận ra.
Điều tôi cần...
Không phải lời xin lỗi.
Mà là chứng cứ.
Chứng cứ...
Có giá trị hơn mọi lời hối hận.
Khi rời khỏi đồn công an...
Hàn Tuấn gọi tôi lại.
"Diệp Trừng."
Tôi dừng bước.
Anh ta đứng dưới bậc thềm.
Trông vô cùng mệt mỏi.
"Chúng ta..."
"Nhất định phải đi đến nước này sao?"
Tôi nhìn anh ta.
"Không phải chúng ta."
"Là anh."
Anh ta khẽ nhíu mày.
"Anh chỉ muốn giúp người nhà mình."
Tôi gật đầu.
"Cho nên..."
"Em cũng phải giúp chính mình."
Anh ta im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới cất tiếng.
"Nếu bây giờ..."
"Anh trả lại hai trăm nghìn tệ."
"Rút toàn bộ chuyện liên quan đến căn nhà."
"Chúng ta..."
"Có thể không ly hôn nữa không?"
Tôi gần như không cần suy nghĩ.
"Không thể."
Ánh mắt anh ta tối lại.
"Tám năm vợ chồng..."
"Em không còn chút tình nghĩa nào sao?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Em từng có."
"Cho nên..."
"Mỗi tháng em đều gửi ba nghìn tám trăm tệ cho mẹ anh."
"Cho nên..."
"Em bỏ tiền mua điện thoại cho em gái anh."
"Cho nên..."
"Em góp tiền đặt cọc."
"Chi tiền sửa nhà."
"Đóng viện phí cho mẹ anh."
"Cho nên..."
"Khi bố em bệnh."
"Em chưa từng mở miệng đòi anh trả lấy một đồng."
"Nhưng..."
"Cả nhà anh lại xem lòng tốt của em..."
"Là cái cớ để tiếp tục lấy đi nhiều hơn."
Môi Hàn Tuấn khẽ động.
Rốt cuộc...
Không nói thêm được lời nào.
Một tháng sau.
Phiên tòa ly hôn chính thức diễn ra.
Hàn Tuấn vẫn kiên quyết yêu cầu tòa xác nhận căn nhà trước hôn nhân của tôi là tài sản chung.
Anh ta đưa ra rất nhiều lý do.
Mã Lan Anh từng ở đó lâu dài.
Có hồ sơ sửa chữa của ban quản lý.
Có giấy xác nhận của khu dân cư.
Có dấu vết sinh hoạt chung của cả gia đình.
Thế nhưng...
Mỗi một lập luận ấy...
Đều bị từng chứng cứ phản bác.
Kết quả giám định xác nhận...
Chữ ký trên đơn xin thay ổ khóa không phải do tôi viết.
Chữ ký trên hồ sơ xin xác nhận cư trú...
Cũng có dấu hiệu giả mạo ở mức rất cao.
Việc thay đổi số điện thoại đăng ký tại ngân hàng...
Đã được chuyển sang quy trình điều tra tiếp theo.
Công ty thẩm định bất động sản...
Xuất trình văn bản tạm dừng hồ sơ.
Đồng thời giao nộp đoạn video Hàn Lộ giả danh chủ sở hữu.
Người hàng xóm...
Cũng ra làm chứng.
Bà xác nhận Mã Lan Anh từng chính miệng nói...
Muốn dùng căn nhà của tôi để bù tiền đặt cọc mua nhà cho con gái.
Bố tôi...
Trao cho tòa bản công chứng mẹ để lại.
Trên đó ghi rất rõ:
Khoản tiền này chỉ tặng riêng cho Diệp Trừng. Không phải tài sản chung của vợ chồng.
Vị thẩm phán...
Đã đọc đi đọc lại tài liệu ấy hai lần.
Sắc mặt Hàn Tuấn...
Từ bình tĩnh...
Dần trở nên xám xịt.
Trước khi kết thúc phiên xét xử...
Thẩm phán hỏi tôi:
"Cô có đồng ý hòa giải không?"
Tôi đáp:
"Tôi đồng ý hòa giải để ly hôn."
"Nhưng..."
"Tôi không chấp nhận dùng tài sản riêng của mình để đổi lấy bất kỳ sự thỏa hiệp nào."
Cuối cùng...
Dưới sự chủ trì của tòa án...
Chúng tôi hoàn tất thủ tục ly hôn.
Căn nhà trước hôn nhân...
Thuộc quyền sở hữu riêng của tôi.
Hai trăm nghìn tệ bị chuyển khỏi tài khoản chung...
Buộc Hàn Tuấn và Mã Lan Anh hoàn trả đúng thời hạn.
Những khoản tiền khác...
Khoản nào chứng minh được là tiền vay hoặc chi tiêu chung...
Sẽ tiếp tục được xử lý theo quy định của pháp luật.
Riêng các hành vi mạo danh.
Giả mạo chữ ký.
Nộp tài liệu sai sự thật...
Được chuyển sang cơ quan có thẩm quyền để tiếp tục điều tra.
Khi ký tên...
Hàn Tuấn ấn ngòi bút rất mạnh.
Đến mức trên mặt giấy hiện lên một vết rạch dài.
Đến lượt tôi.
Tôi cũng ký.
Nét cuối cùng trong tên mình...
Vẫn theo thói quen khẽ kéo ngược trở lại.
Đó...
Mới là chữ ký thật của tôi.
Ký xong...
Tôi không hề khóc.
Chỉ cảm thấy...
Có một cánh cửa vẫn đóng kín trong lồng ngực suốt bao năm.
Cuối cùng...
Đã được mở ra.
Bước ra khỏi tòa án.
Ánh nắng rực rỡ phủ khắp khoảng sân.
Trình Dư An đứng chờ dưới bậc thềm.
Cô ấy mỉm cười hỏi:
"Tiếp theo đi đâu?"
Tôi nghĩ một lát.
"Đến bệnh viện thăm bố trước."
"Sau đó..."
"Đến công ty."
Cô ấy cười.
"Ngày đầu nhận chức mới?"
Tôi gật đầu.
"Ừ."
"Không thể đến muộn."
Sức khỏe của bố hồi phục rất tốt.
Nhìn bản quyết định hòa giải ly hôn trên tay tôi...
Ông im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nói một câu.
"Về nhà ăn cơm thôi."
Tôi hiểu...
Điều bố nói...
Không phải căn nhà từng khiến tôi ngột ngạt.
Mà là...
Căn nhà nhỏ mẹ để lại cho tôi.
Tôi thay ổ khóa mới.
Dọn sạch mọi thứ không còn thuộc về mình.
Giặt lại rèm cửa.
Lau sạch bàn trà.
Đặt thêm hai chậu cây xanh ngoài ban công.
Buổi tối...
Tôi ngồi trong phòng khách.
Mở ứng dụng ghi chú trên điện thoại.
Dòng đầu tiên...
Vẫn là ngày 12 tháng Ba.
Ngày hôm ấy...
Khi ghi lại mốc thời gian này...
Tôi chỉ cảm thấy mình đang đứng giữa một khoảng tối vô tận.
Hôm nay...
Tôi viết thêm một dòng bên dưới.
Kế hoạch kết thúc.
Cuối cùng, mình cũng trở về với chính mình.
Đúng lúc ấy...
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn cuối cùng của Hàn Tuấn.
Mẹ anh bệnh rồi. Hàn Lộ cũng phải trả lại căn nhà. Em hài lòng chưa?
Tôi chỉ nhìn lướt qua.
Rồi xóa ngay.
Có những người...
Suốt đời cũng không hiểu.
Điều tôi muốn...
Chưa bao giờ là nhìn họ gặp bất hạnh.
Điều tôi muốn...
Chỉ là mời họ rời khỏi cuộc đời mình.
Ngày hôm sau.
Tôi chính thức nhận công tác tại Bộ phận Kiểm soát Rủi ro của tập đoàn.
Ông Tần đưa cho tôi một tập hồ sơ dự án mới.
"Chuẩn bị xong chưa?"
Tôi nhận lấy tập tài liệu.
Mỉm cười.
"Chuẩn bị xong rồi."
Ánh nắng chiếu qua ô cửa kính.
Trong mặt kính phản chiếu...
Là bóng dáng của chính tôi.
Thẳng lưng.
Rõ ràng.
Và...
Không còn lùi bước nữa.
Ngày 12 tháng Ba ấy...
Hàn Tuấn từng nghĩ...
Điều anh ta cắt bỏ...
Chỉ là khoản sinh hoạt phí 3.800 tệ mỗi tháng.
Nhưng anh ta không hề biết.
Chính vào khoảnh khắc đó...
Anh ta cũng tự tay cắt đứt...
Chút ảo tưởng cuối cùng của tôi về cuộc hôn nhân này.
—Hoàn.