Tôi đứng ở cửa, không hề thay giày.
Mã Lan Anh đẩy tập hồ sơ về phía tôi.
"Đừng chần chừ nữa."
Hàn Lộ ngồi trên ghế sofa, tay bưng tách trà.
Cô ta nhìn tôi với nụ cười đầy ẩn ý.
"Chị dâu, nghe nói chị thất nghiệp rồi?"
Tôi đặt túi xách lên ghế ăn.
"Ai nói với cô?"
Hàn Lộ quay sang nhìn Hàn Tuấn.
"Chẳng lẽ anh tôi lại lừa tôi?"
Hàn Tuấn khẽ cau mày.
"Nói chính sự trước đã."
Mã Lan Anh cầm tập hồ sơ lên, vỗ nhẹ hai cái.
"Giờ con với Hàn Tuấn đều không có thu nhập, tiền trả góp nhà với trả góp xe tháng nào cũng phải đóng."
Tôi bình thản nhìn bà ta.
"Rồi sao?"
"Vậy nên đem căn hộ nhỏ đứng tên con trước khi kết hôn đi thế chấp."
Bà ta nói như thể đó là chuyện đương nhiên.
"Lấy tiền cho Hàn Tuấn xoay xở trước."
Tôi bật cười.
"Căn hộ trước hôn nhân của tôi?"
Sắc mặt Mã Lan Anh lập tức tối sầm.
"Của con với của nó gì nữa? Kết hôn tám năm rồi mà còn phân biệt rõ như vậy?"
Hàn Lộ lập tức tiếp lời.
"Chị dâu, như vậy là chị không hiểu chuyện rồi."
"Anh em áp lực lớn như thế."
"Bây giờ chị thất nghiệp, còn ôm khư khư một căn nhà để không, chẳng phải ích kỷ quá sao?"
Tôi quay sang nhìn Hàn Tuấn.
"Anh cũng nghĩ như vậy?"
Anh ta tránh ánh mắt tôi.
"Chỉ là xoay xở tạm thời thôi."
"Tạm thời bao lâu?"
"Đợi em tìm được việc rồi tính."
"Nếu em không tìm được thì sao?"
Vẻ mặt anh ta bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Em đừng có cố tình bắt bẻ."
Mã Lan Anh đưa cây bút về phía tôi.
"Ký đi."
Tôi không nhận.
Cánh tay bà ta cứng đờ giữa không trung.
Phòng khách chìm vào yên lặng vài giây.
Hàn Lộ cười khẩy.
"Chị dâu, chẳng lẽ chị vẫn nghĩ mình là nữ quản lý lương cao như ngày trước?"
"Con người phải biết nhìn vào thực tế."
"Bây giờ chị đang sống nhờ anh em."