"Tôi đã thích anh một khoảng thời gian rất dài, cho nên khi lựa chọn có kết hôn với anh hay không bày ra trước mặt tôi, tôi không chút do dự đồng ý."
"Tôi nghĩ anh là một người có trách nhiệm, đã bằng lòng cùng tôi bước vào hôn nhân, ít nhất chúng ta là có khả năng."
"Nhưng tôi sai rồi, anh không phải sạch sẽ bước vào hôn nhân, anh chưa từng coi tôi là người vợ chân chính của anh."
Tang Niên kể lại với vẻ bình tĩnh, bàn tay đặt dưới bàn hội nghị lại từng chút một bấm vào lòng bàn tay.
Sao có thể không đau chứ? Cô chỉ dựa vào tấm chân tình đầy dũng khí, bước vào một cuộc hôn nhân đơn phương, sau đó mất đi đứa con chưa chào đời, cũng buông bỏ người mình lén lút thích mười năm.
Bất kỳ cái nào, cũng đủ khiến cô đau đến không muốn sống.
Phó Tranh bị từng câu từng chữ của cô, giống như đánh gãy cột sống, cúi đầu, nửa chữ cũng không nói ra được.
Tang Niên dùng sức chớp mắt, khẽ nói: "Anh chưa từng lựa chọn tôi, dựa vào đâu bây giờ muốn tôi chọn tha thứ?"
"Phó Tranh, tôi không phải thánh nhân, anh cũng không phải, nếu như không phải anh phát hiện ra sự vô tội của tôi, anh phát hiện ra con không còn nữa, anh tự hỏi lòng mình xem, anh có giống như bây giờ hèn mọn nói với tôi, anh không muốn ly hôn không?"
Môi Phó Tranh trắng bệch, lại phát hiện mình không nói nên lời nào.
Anh phát hiện mình thích Tang Niên, nhưng phần thích này, vẫn có lòng tự trọng và kiêu ngạo, nếu anh không nhìn thấy đoạn camera kia……
Đúng như Tang Niên nói, anh sẽ không.
Phó Tranh chán nản dựa ra sau, đôi mắt đen thẳm không còn sự mong chờ và chắc chắn lúc trước.
Anh biết, bắt đầu từ giờ khắc này, anh không còn tư cách cầu xin sự tha thứ nữa.
Tang Niên, anh không giữ được.
Con người luôn như vậy, luôn mất đi rồi mới biết hối hận.
Giống như Phó Tranh lúc này, anh biết rõ mình không có tư cách, nhưng Tang Niên rạng rỡ lấp lánh như vậy, lại khiến tình yêu không tên dưới đáy lòng anh điên cuồng lớn lên.
Anh liều mạng kìm nén tình ý kia, nhìn chằm chằm vào Tang Niên, gian nan thốt ra ba chữ: "Anh biết rồi."
Bàn tay nắm chặt dưới bàn của Tang Niên buông ra, nở một nụ cười lịch sự nhưng xa cách với anh.
"Đợi khi nào anh rảnh về nước, nhớ ký vào tờ thỏa thuận ly hôn kia, tôi xin phép đi trước."
Phó Tranh nhìn cô chuẩn bị đi không chút dây dưa, nhịn không được lên tiếng gọi cô: "Tang Niên, tối nay cùng ăn bữa cơm đi."
Tang Niên nâng đồng hồ lên xem giờ, chần chừ hai giây: "Được."
Lúc này Phó Tranh mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai người đứng bên đường đợi xe, lại không chú ý tới trong quán cà phê cách đó không xa, một đôi mắt tràn ngập ghen ghét rơi trên người bọn họ.
Tống Tâm Tuệ ngồi ở đó, đôi tay nắm chặt tách cà phê, mặc kệ thành cốc nóng hổi cũng như không cảm giác được.
"Hóa ra là như vậy, anh thích Tang Niên, mới muốn vứt bỏ em."
"Phó Tranh, sao anh có thể?"
Tống Tâm Tuệ nhìn bóng dáng Phó Tranh và Tang Niên lên xe, thậm chí có thể nghe thấy tiếng răng mình nghiến vào nhau.
Cô ta bật dậy, đi thẳng về phía chiếc xe của mình đỗ bên ngoài.
Sự ghen ghét dưới đáy lòng thiêu đốt lý trí cô ta đứt đoạn, sắp sửa điên cuồng.
Ngay khi cô ta khởi động xe đi theo hai người Phó Tranh, một chiếc xe Jeep đỗ bên đường, lặng lẽ đi theo.
Mà người phụ trách cũng nhận được tin tức: [Trương tổng, Tống Tâm Tuệ kia lái xe đi theo thiếu tướng rồi.]
Mày người phụ trách nhíu lại, gõ một dòng chữ gửi lại: [Theo sát vào, đừng để cô ta gây ra chuyện gì.]
Một người phụ nữ mất đi tất cả, rất đáng sợ.