"Cái gì, Phó Tranh không chịu ly hôn?"
Tang Niên đã ổn định cuộc sống ở Thụy Sĩ nhìn mẹ Tang trong video, lập tức ngẩn ra.
Mẹ Tang lạnh mặt: "Đúng vậy, nó không chịu ký thỏa thuận ly hôn, còn nói cái gì mà 'chuyện ly hôn hai bên đều phải có mặt' khi nhận được thư luật sư, nó rõ ràng là đang giở trò vô lại!"
"Niên Niên, con yên tâm, chúng ta cứ không gặp nó, con cứ ở bên đó sống cho tốt, chuyện trong nước giao cho mẹ và bố con là được."
Tang Niên hoảng hốt một chút, mới gật đầu: "Vâng, làm phiền bố mẹ rồi."
Tắt video, Tang Niên nhìn thời tiết âm u bên ngoài, trong lòng bỗng nhiên có chút buồn bực.
Phó Tranh, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu cô, cũng không dụ dỗ cô tiếp tục suy nghĩ sâu xa hơn.
Vào khoảnh khắc cô quyết định buông bỏ, Phó Tranh nghĩ gì làm gì đều hoàn toàn không còn quan hệ gì với cô nữa.
Cô nằm xuống giường trong căn hộ, nhìn lá cây lay động ngoài cửa sổ, tâm trạng rốt cuộc cũng rối loạn.
Một lát sau bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa, cô đi tới mở cửa, lập tức ngây người.
Trên mặt Phó Tranh mang theo vài phần mệt mỏi, giọng nói rất nhẹ. "Niên Niên."
Tang Niên đứng ngây ra đó, giống như bị ấn nút tạm dừng.
Phó Tranh tự mình đi vào cửa, ngồi xuống ghế sô pha, lẳng lặng đánh giá xung quanh.
Khi Phó Tranh đang suy nghĩ, thì thấy Tang Niên đặt một cốc nước trước mặt anh, sau đó ngồi xuống đối diện.
Tang Niên không có cảm xúc gì hỏi: "Anh tới tìm tôi, là muốn nói chuyện ly hôn sao?"
Tim Phó Tranh lỡ một nhịp, anh theo bản năng mở miệng: "Anh chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn."
Tang Niên nhìn chằm chằm vào anh: "Nhưng tôi muốn."
Thần sắc Phó Tranh căng thẳng, tay anh cầm cốc nước từ từ siết chặt, sau đó hít sâu một hơi.
"Anh biết chuyện đứa bé rồi, Tang Niên, xin lỗi."
"Lúc đó anh không biết em…… nếu anh biết, anh nhất định sẽ đưa em đến bệnh viện trước."
Tang Niên khựng lại, đây dường như vẫn là lần đầu tiên Phó Tranh giải thích với cô.
Nhưng lời giải thích sau khi sự việc đã xảy ra, quá vô dụng.
Tang Niên nắm chặt tay, chậm rãi lên tiếng: "Cho dù đứa bé không xảy ra chuyện, anh và tôi cũng không thể cho nó một gia đình trọn vẹn, Phó Tranh, anh tự hỏi lòng mình xem, anh thật sự có thể làm tốt vai trò một người cha không?"
"Anh……" Phó Tranh vừa định mở miệng, điện thoại đặt trên bàn lại sáng lên.
Người gọi: Tâm Tuệ.