Năm tôi học đại học năm ba, bố mẹ qua đời, từ đó về sau luôn là tôi chăm sóc em trai.
Câu hỏi này đã làm nó bối rối rồi.
Rất có thể nó chưa từng nghĩ đến việc tôi có thiếu tình thương hay không.
Nó khựng lại rất lâu, mới trả lời tin nhắn của tôi: 【Bố mẹ tôi không còn nữa, nhà tôi chỉ có tôi và chị tôi, tôi rất yêu chị ấy, chị tôi thực sự thiếu tình thương sao? Người thiếu thốn tình thương có những biểu hiện gì?】
Tôi không trả lời nó.
Nếu nó muốn biết thì sẽ tự mình đi tra cứu, tra được rồi sẽ tự động đối chiếu, sẽ chủ động lo lắng cho tôi.
Chứ không phải ở đây cứ hỏi đông hỏi tây.
Tôi đặt vé về nhà.
Gửi tin nhắn cho hai đứa tóc vàng, bảo bọn họ dạo này cứ theo đuổi tôi đi, đừng để em trai tôi nhìn ra điều bất thường.
Đợi lúc về đến nhà, em trai đã đang đứng chờ để hưng sư vấn tội.
Nó ôm một bụng đầy tâm sự, cẩn thận từng li từng tí nói với tôi:
【Chị, hai người đến nhà hôm nay thật sự là bạn trai và bạn gái của chị sao? Chị à, nhà nước đề xướng một vợ một chồng, không phải một vợ một chồng theo kiểu của chị đâu, mà là một người chỉ có thể có một người chồng hoặc một người vợ, chứ không phải một người chồng và một người vợ, hơn nữa, bọn họ căn bản không xứng với chị.】
Sắc mặt tôi lạnh tanh, 【Cho nên em đã đuổi bọn họ ra ngoài? Đến cửa nhà cũng không cho vào? Em có biết chị đã tốn bao nhiêu công sức mới làm cho bọn họ chung sống hòa bình không, em đúng là thành sự thì ít mà bại sự thì nhiều.】
Tôi cầm điện thoại lên gửi bao lì xì cho hai đứa tóc vàng, mỗi người năm vạn.
Hai người kia nhận ngay trong một nốt nhạc.
Nam tóc vàng: 【Cảm ơn cục cưng, em thật sự quá tốt, mặc dù em vợ không thích anh, nhưng không sao, người chung sống cùng anh là em, chỉ cần có em ở đây, chịu bao nhiêu tủi thân anh cũng bằng lòng.】
Nữ tóc vàng: 【Oa, chồng tốt quá đi, yêu chồng yêu dấu nhất! Chồng ơi, anh xem em mặc chiếc váy này có đẹp không?】
Một bức ảnh đẹp.jpg
Tôi: 【...】
Tim lỡ mất một nhịp.
Kính nghiệp quá đi.
Phải thêm tiền, cái này phải thêm tiền.
Tôi ngay lập tức chuyển qua đó thêm một vạn tệ.
Em trai giật lấy điện thoại từ tay tôi, vẻ mặt đầy khiếp sợ.
【Chị, sao chị lại não tàn vì tình đến thế? Bọn họ đang lừa tiền chị, chị không biết sao?】
Bốp một tiếng.
Tôi cho nó một cái tát.
【Ai cho phép em xem ảnh riêng tư của vợ chị!!!】
Em trai ôm mặt, hoàn toàn đần người ra.
【Em căn bản chưa thèm nhìn, mà không phải, đó là trọng điểm sao? Bọn họ đang lừa chị đấy!】
【Không cho phép em nói chồng vợ của chị như thế, chị cho dù đem toàn bộ gia sản đưa cho họ chị cũng cam tâm tình nguyện, trên thế giới này ngoại trừ bọn họ, không còn ai yêu chị như vậy nữa.】
Em trai ngây ngẩn cả người.
【Chị, chị... lẽ nào em không đủ yêu chị sao?】
【Tình thân và tình yêu làm sao có thể giống nhau được? Sẽ có một ngày em kết hôn, sẽ lấy gia đình nhỏ của mình làm trọng, lẽ nào chị phải cô đơn hiu quạnh cả đời sao? Chị chắc chắn cũng phải có gia đình của riêng mình, nếu bây giờ chị không trải qua chuyện tình cảm, chẳng lẽ đợi đến lúc già rồi mới đi trải nghiệm?】
【Nhưng mà, nhưng mà, cho dù là yêu đương, chị cũng nên mỗi lần yêu một người thôi, không phải một lúc yêu hai người.】 Em trai vò đầu, vô cùng đau khổ, 【Hơn nữa chị nên để bọn họ tiêu tiền cho chị, chứ không phải chị tiêu tiền vì bọn họ.】
Tôi mang vẻ mặt khinh bỉ.
【Tiền của chị chính là tiền của bọn họ, bọn họ là người mà chị yêu, tương lai sẽ là người thân thiết nhất của chị. Đợi sau khi kết hôn, tài sản của chị sẽ giao cho bọn họ quản lý, hiện tại tiêu chút tiền vì bọn họ thì tính là gì? Chị tình nguyện! Em chỉ biết nói xấu bọn họ, họ chưa bao giờ nói xấu em câu nào. Sau này em phải tôn trọng bọn họ, nếu không chị sẽ đánh em.】
Tôi vừa nói vừa đi lên lầu, tiện tay mở đoạn ghi âm mà nữ tóc vàng gửi cho tôi.
Trong điện thoại, giọng nói của nữ tóc vàng ngọt ngào đến tận tâm can.
【Chồng ơi em yêu anh, bóp chụt chồng yêu, chồng ơi khi nào anh đến thăm em vậy~ Em chồng không thích em, em cũng không dám đến nhà chơi, hay là chồng đến thăm em đi. Nhưng mà em sẽ cố gắng, em đảm bảo sẽ có một ngày, em chồng sẽ chấp nhận chúng ta~】
Tôi dịu giọng trả lời cô ta: 【Được rồi cục cưng, anh xử lý xong việc trên tay sẽ đi thăm em, đợi anh.】
Em trai ở dưới lầu tức giận hét lớn:
【Lý Sơ Nhiên, đây mà gọi là không nói xấu em hả? Chị đúng là đứa não tàn vì tình, một đứa thuần túy não tàn vì tình!】
Tôi không vui, bịt điện thoại lại.
【Em làm cô ấy sợ rồi đấy, lẽ nào cô ấy nói không phải là sự thật? Lẽ nào em không đuổi cô ấy ra khỏi cửa? Lại nói, não tàn vì tình là của hồi môn tốt nhất của đàn ông và phụ nữ, đáng tiếc là em không có!】
Em trai tôi sắp nứt toác ra rồi, cả người giống như sắp vỡ vụn.