Ngày thứ hai, tôi thuê người giúp việc đến dọn dẹp phòng ốc.
Ngay ngày hôm đó, em trai liền buồn bực hỏi đồng hồ của nó bị nhét đi đâu rồi.
Tôi qua phòng nó hỗ trợ tìm kiếm, sau đó lật ra được lá di thư kia: Nó muốn đem toàn bộ tài sản đứng tên mình, bao gồm cổ phần, bất động sản, trang sức v.v. toàn bộ để lại cho Triệu Thi Nhã.
Triệu Thi Nhã chính là nữ chính trong giấc mơ của tôi, tôi tài trợ cho cô ta, tìm người phụ đạo cho cô ta, để cô ta thi đỗ vào trường đại học tốt hơn, nhưng loanh quanh luẩn quẩn thì em trai tôi vẫn cứ vướng mắc với cô ta.
Tôi đọc lướt qua di thư rất nhanh.
Em trai khẩn trương đến mức lắp bắp.
【Chị, chị đừng coi là thật, em chỉ là viết bừa chơi chơi thôi.】
Tôi vui mừng mỉm cười, vẻ mặt đầy chân thành chúc mừng nó.
【Chị vốn tưởng em không có mắc chứng não tàn vì tình, không ngờ em lại bị, chị không phải lo cho hạnh phúc tương lai của em nữa rồi, hay là chị cũng viết một bản di thư nhé, như vậy tương lai rốt cuộc nếu chị có xảy ra chuyện gì, thì nửa đời sau của người chồng và người vợ yêu dấu của chị cũng được an ổn rồi, cho chị mượn mẫu di thư này chép lại một chút nha!】
Tôi lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Em trai vò đầu, không dám tin.
【Chị, chị nói nghiêm túc sao?】
【Đương nhiên là nghiêm túc rồi!】
Tôi chụp ảnh xong, mang theo vẻ mặt tán thưởng nhìn nó.
【Nhìn thấy em hiểu chuyện như thế này, đối xử với người yêu tốt như vậy, chị cũng yên tâm rồi.】
Em trai sụp đổ, nó lắc mạnh bả vai tôi.
【Chị, chị tỉnh lại đi, chị bị người ta hạ bùa rồi sao? Chị phải mắng em mới đúng chứ, chị nhìn xem trong bản di chúc này của em, nửa chữ cũng không nhắc đến chị, rõ ràng chị là người thân thiết nhất của em, em ít nhất cũng phải để lại một nửa di sản cho chị mới bình thường, vậy mà em chẳng nhắc đến chị nửa chữ, chị phải đánh em mới đúng, làm sao chị có thể yên tâm được? Hơn nữa chị còn không biết Triệu Thi Nhã là ai, chị đã cảm thấy tốt rồi, lỡ như cô ấy không yêu em thì sao, lỡ như cô ấy chỉ là kẻ lừa đảo cuỗm tiền của em thì sao? Lỡ như cô ấy bắt cá hai tay là một tra nữ thì sao? Chị, chị không lo lắng một chút nào sao?】
Tôi bị nó lắc đến mức hoa mắt chóng mặt, đồ chó này thực sự vội rồi.
Tôi dứt khoát hất tay nó ra, kiêu ngạo hất mặt lên.
【Tình thân sao có thể quan trọng bằng tình yêu, tình thân chỉ là bảo hộ bầu bạn lẫn nhau một khoảng thời gian, còn tình yêu lại là bảo hộ bầu bạn lẫn nhau cả một đời cơ. Chị ủng hộ quyết định của em, có điều, trong di chúc của chị cũng sẽ không viết tên em đâu, xin lỗi nhé em trai, ai bảo chị yêu người chồng và người vợ của chị nhất chứ.】
Em trai phát điên xé nát bản di chúc.
【Không cho phép viết, ai cũng không được viết, đứa nào viết thì làm chó! Bố mẹ để lại tài sản cho chúng ta, là để chúng ta đem tập đoàn phát dương quang đại, để chúng ta cả đời ấm no không phải lo nghĩ, không phải là để chúng ta lấy tài sản đi làm nhân tình. Chị mà dám viết di chúc bừa bãi, em sẽ thắp hương mách bố mẹ, để chị sau này không còn mặt mũi nào đi gặp họ.】
Nó ép tôi thề sẽ không đem tài sản tặng cho người khác, mới chịu bỏ qua.
Tôi giúp nó tìm ra đồng hồ, lầm bầm nói: 【Nếu đã không thể cho tài sản, vậy chị tặng họ cái khác, để bọn họ vui vẻ một chút cũng tốt.】
Nụ cười trên mặt em trai cứng đờ nứt nẻ.
Đóng cửa lại, nó gào lên trong phòng: 【Tạo nghiệt mà!】
Tôi cười lạnh.
Hờ!
Đạo lý chẳng phải đều hiểu rất rõ sao?
Thế tại sao sống trên đời vẫn không thể sống cho tốt.