Trong bệnh viện, Triệu Thi Nhã lúc nhìn thấy người đến là tôi, sững sờ một chút, ánh mắt lướt qua phía sau tôi, phát hiện quả thực chỉ có một mình tôi, cô ta có chút hụt hẫng buồn bã, nặn ra một nụ cười, khẽ gọi: 【Chị à.】
Tôi không nói với cô ta nửa lời.
Mà lấy ra một xấp tài liệu, từng tờ từng tờ bày ra trước mặt cô ta.
Tài liệu đơn xin tài trợ thời cấp ba của cô ta.
Bảng điểm của cô ta.
Lịch sử chuyển tiền cho cô ta.
Lịch sử giao dịch chuyển tiền cho giáo viên phụ đạo, tin nhắn giao tiếp.
Thư cảm ơn cô ta viết cho tôi.
Bức ảnh cô ta mỉm cười rạng rỡ làm biểu tượng chữ V.
Sắc mặt Triệu Thi Nhã ngày càng khiếp sợ.
Cuối cùng, đôi môi cô ta run rẩy, gian nan mở lời.
【Chị chính là... người tài trợ cho em?】
【Đúng thế.】
Cô ta hé miệng muốn cảm ơn tôi, tôi giơ tay lên ngăn cản, tiếp tục bày ra từng tờ tài liệu.
Di thư em trai tôi viết.
Bức ảnh xấu xí của nó lúc vừa rơi nước mắt vừa viết di thư.
Giấy chứng nhận chẩn đoán của khoa tâm thần của nó.
Đoạn lịch sử trò chuyện trên mạng có ý định muốn tự tử của nó.
Tay của Triệu Thi Nhã bắt đầu run lẩy bẩy, đôi mắt đỏ hoe chất chứa sự hổ thẹn và khó chịu.
Cuối cùng, cô ta ôm mặt, xấu hổ khóc lớn.
【Xin lỗi chị, xin lỗi chị, em không biết anh ấy là em trai của chị, em không ngờ anh ấy vì em mà lại làm đến bước đường này, em chỉ xem anh ấy là bạn, xin lỗi chị, thật sự xin lỗi chị.】
Tôi vươn tay kéo những ngón tay đang ôm mặt của cô ta ra, sau đó tát mạnh cô ta một cái.
Tôi bóp cằm cô ta, ép cô ta phải đối mặt với tôi, ánh mắt lạnh lẽo nghiêm nghị nhìn chằm chằm cô ta.
【Triệu Thi Nhã, cô đã tha thứ cho những kẻ từng bắt nạt cô năm xưa chưa?】
Cô ta ngẩn người.
Cô ta chột dạ.
Cô ta chưa từng tha thứ.
Tôi khẽ cười nhạo một tiếng.
【Vậy nên, xin lỗi thì có tác dụng gì không?】
Trong mơ, Triệu Thi Nhã ở thời kỳ cấp ba thường xuyên bị bắt nạt, sau đó được em trai tôi giải cứu.
Em trai tôi hết lần này đến lần khác bảo vệ cô ta, trở thành nam phụ thâm tình không cầu hồi báo, nhưng cuối cùng cô ta lại yêu nam chính ngang ngược đoạt đoạt, hiến tế em trai tôi.
Sau khi tôi làm xong giấc mơ đó, liền chuyển trường cho em trai.
Sau đó tài trợ cho Triệu Thi Nhã, quyên tiền cho nhà trường, đổi cho lớp họ một giáo viên chủ nhiệm cực kỳ xuất sắc, để nửa chặng đường cấp ba của cô ta trải qua vô cùng yên ả.
Nhưng cô ta lại không tha thứ cho những kẻ bắt nạt đó.
Tôi không cảm thấy cô ta nên tha thứ.
Tương tự như vậy, tôi không cảm thấy cô ta nên được tha thứ.
Triệu Thi Nhã nức nở.
【Chị ơi, em thật sự chỉ xem anh ấy như bạn bè, em và anh ấy trong sạch rõ ràng, em không ngờ anh ấy lại làm như vậy.】
【Vậy cô có biết nó thích cô không?】
Triệu Thi Nhã nghẹn lời, không dám nhìn tôi.
Cô ta biết.
Tôi có chút thất vọng.
【Cô rõ ràng biết em trai tôi thích cô, vậy mà vẫn hết lần này đến lần khác đi gặp nó, nói trước mặt nó chuyện của cô và Bùi Hậu, nói về tình cảm cô dành cho Bùi Hậu, loại lời nói này nói ra với nó, chính là lăng trì về mặt tinh thần. Cô cự tuyệt nó một lần còn chưa đủ, còn muốn cứa thêm nó hết nhát dao này đến nhát dao khác, nó là kẻ thù của cô sao?】
Triệu Thi Nhã ngụy biện.
【Anh ấy đâu có nói là mình không bằng lòng, anh ấy cũng có thể từ chối em mà, nhưng anh ấy không làm vậy.】
Tôi nhắm chặt hai mắt, bị chọc giận rồi.
【Cái giọng điệu này của cô giống y hệt như cái đám người đã từng bắt nạt cô năm xưa vậy. Lúc đó cô có thể phản kháng cơ mà, tại sao cô không phản kháng? Cô có thể mách thầy giáo cơ mà, tại sao cô không nói? Cô có thể báo cảnh sát cơ mà, tại sao cô không báo cảnh sát?】
【Tôi nhớ lúc ban đầu khi kéo cô từ vũng bùn lên, tôi chưa từng trách cứ cô tại sao không chịu phản kháng, bởi vì tôi biết đó không phải là lỗi của cô.】
【Khi một người đã quen với việc bị bắt nạt, quen với một loại phương thức hành vi, người đó sẽ bị rối loạn nhận thức, sẽ rơi vào trạng thái bất lực học được, cô ta cần học tập thì mới có thể tích lũy được sức mạnh phản kháng.】
【Em trai tôi hết lần này đến lần khác giúp đỡ cô, nó quen với phương thức chung sống mặc cho cô đòi hỏi lấy đi. Nó dĩ nhiên là có lỗi, lỗi ở chỗ không nỡ vứt bỏ những chi phí chìm đó.】
【Nhưng còn cô thì sao? Tại sao hết lần này đến lần khác đến tìm nó? Cô lại không nỡ từ bỏ cái gì? Lẽ nào không phải là vì quen với việc đi đường tắt sao?】
【Nó có thể cung cấp giá trị cảm xúc cho cô, có thể giải quyết vấn đề của cô, có thể thỏa mãn lòng hư vinh của cô, có thể giúp cô xây dựng sự tự tôn.】
【Trong lòng cô hiểu rất rõ, cô chỉ cần than vãn kể khổ với nó, nó sẽ vô điều kiện dâng hiến tất cả mọi thứ cho cô.】
【Nhưng cố tình cô lại còn muốn bày ra tư thái cao ngạo, còn muốn khiến người khác cảm thấy là do cô không muốn, là do nó cứ ép buộc đưa cho.】
【Cô vừa muốn nhận được lợi ích thiết thực, lại vừa muốn chiếm giữ đỉnh cao đạo đức, một mặt nói mình vô cùng bình thường, chờ đợi những lời ngợi khen của nó, mặt khác lại ám chỉ kim tiền có thể giải quyết được khó khăn của cô, muốn để nó chủ động móc tiền ra đưa cho cô.】
【Triệu Thi Nhã, cô với những kẻ bạo lực học đường kia có gì khác biệt không? Cô đã sống thành cái dáng vẻ của người mà mình chán ghét nhất, cô căn bản không xứng với sự giúp đỡ mà tôi dành cho cô.】
Tôi ném toàn bộ số tài liệu lên người cô ta, đầu cũng không thèm quay lại trực tiếp rời khỏi bệnh viện.
【Đừng có cố dùng bất cứ phương thức nào để liên lạc với em trai tôi, nếu không, cô sẽ phải hối hận đấy.】
Từ phía sau lưng truyền đến tiếng khóc lóc sụp đổ của Triệu Thi Nhã.
Cô bé năm xưa từng viết trên thư cảm ơn với tôi rằng: 【Chị ơi, tương lai em muốn trở thành một người giống như chị, đi giúp đỡ nhiều người hơn nữa.】
Hiện tại, dũng sĩ diệt rồng cuối cùng lại hóa thành ác long.
Tôi đối với chuyện này cảm thấy vô cùng tiếc nuối.