Trong khoảnh khắc ấy.
Cố Thần cảm thấy cả thế giới của mình sụp đổ.
Chủ tịch Tô?
Bố vợ?
Chẳng phải…
Chính là người đàn ông hôm qua gọi điện cho anh ta.
Nói sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư sao?
Chẳng phải…
Là người mà anh ta vẫn luôn cho rằng.
Chỉ là một ông chủ nhỏ sa cơ thất thế.
Phải dựa vào sắc mặt của anh ta để sống sao?
Sao có thể…
Là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Cố thị?
Không thể nào!
Tuyệt đối không thể!
Anh ta giật lấy tập hồ sơ trong tay giám đốc nhân sự.
Bản sao giấy đăng ký kết hôn quen thuộc ấy.
Giống như một cái tát trời giáng.
Giáng mạnh lên mặt anh ta.
Trên đó.
Hai cái tên.
Tô Thấm.
Cố Thần.
Chói mắt đến cực điểm.
Anh ta nhớ ra rồi.
Ba năm trước.
Ngày hai người đăng ký kết hôn.
Anh ta vốn chẳng hề để tâm.
Chỉ coi như làm cho có.
Để đối phó với yêu cầu của nhà họ Tô.
Thậm chí.
Anh ta còn chưa từng nhìn kỹ sổ hộ khẩu của Tô Thấm.
Càng không biết.
Trong quy định của công ty.
Lại có cả chế độ nghỉ kết hôn.
Từ đầu đến cuối.
Anh ta luôn xem Tô Thấm là một món đồ có cũng được.
Không có cũng chẳng sao.
Là nơi để anh ta tùy ý trút giận.