Mùa xuân năm sau, tôi nhận được một lá thư.
Không có tên người gửi.
Nhưng tôi nhận ra nét chữ.
Là Sầm Yểu viết.
Cô ta nói mình đã đến một thành phố nhỏ ở miền Nam.
Làm lễ tân tại một trung tâm đào tạo.
Cô ta nói ngày nào mình cũng rất mệt.
Cũng không dám nhắc quá khứ với người khác.
Cô ta nói cuối cùng mình đã hiểu những thứ lấy trộm được sau cùng đều sẽ biến thành món nợ.
Ở cuối thư, cô ta viết: “Tốc Tốc, nếu có thể trở lại năm mười tám tuổi, tớ nhất định sẽ không chạm vào máy tính của cậu.”
Đọc xong, tôi xé lá thư.
Không phải vì hận.
Mà vì không cần thiết phải giữ lại.
Tôi sẽ không thay bản thân năm mười tám tuổi tha thứ cho cô ta.
Cũng sẽ không để bản thân năm hai mươi bốn tuổi tiếp tục bị trói buộc bởi cô ta.
Tối hôm đó, tôi tăng ca đến mười giờ.
Khi bước ra khỏi văn phòng luật, đèn thành phố sáng rực.
Mẹ gửi tin nhắn cho tôi: “Cuối tuần về nhà ăn cơm, bố con câu được cá rồi.”
Tôi trả lời: “Vâng.”
Luật sư hợp danh đuổi theo từ phía sau.
“Lê Tốc, bên thành phố Kinh có một suất trao đổi, cô có muốn đi không?”
Tôi sững người.
Thành phố Kinh.
Nơi tôi từng suýt được đặt chân đến.
Sau đó trong một thời gian rất dài, chỉ cần nghe thấy cái tên này tôi cũng cảm thấy khó chịu.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ suy nghĩ vài giây.
Sau đó nói: “Đi.”
Luật sư hợp danh cười.
“Được, ngày mai nộp hồ sơ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Bỗng cảm thấy lồng ngực rất nhẹ nhõm.
Năm năm trước, tôi tưởng cuộc đời mình đã bị xóa sạch.
Sau này tôi mới hiểu.
Nguyện vọng có thể bị người khác xóa bỏ.
Giấy báo trúng tuyển có thể bị người khác cướp mất.
Nhưng sức mạnh để một người tiếp tục tiến về phía trước thì không ai cướp được.
Sầm Yểu dùng hết tâm cơ, trộm mất một đoạn đường của tôi.
Nhưng cô ta không ngờ rằng.
Tôi sẽ đi vòng qua đống đổ nát.
Tự mình gây dựng lại cuộc đời.
Lần này, tôi không còn là bạn thân của ai.
Không phải bàn đạp của ai.
Cũng không phải nữ phụ độc ác trong câu chuyện của bất kỳ ai.
Tôi là Lê Tốc.
Tôi sẽ tự tay viết tên mình trở lại một nơi rực rỡ hơn.
—Hoàn.