Ngày hôm sau, trên mạng bùng nổ.
Tin Tần Thiệu ra đầu thú bị tung ra.
Sầm Yểu bị đình chỉ công tác để điều tra.
Tư cách trúng tuyển năm đó của cô ta cũng bị kiểm tra lại.
Có người đào lại lịch sử trò chuyện trong nhóm tốt nghiệp năm năm trước.
Những lời mắng chửi tôi năm đó lần lượt bị treo lên mạng.
“Lê Tốc điên rồi sao?”
“Tự mình điền sai nguyện vọng lại trách bạn thân, đúng là đáng ghét.”
“Nhà Sầm Yểu khó khăn như vậy, sao cô ấy có thể hại người?”
“Người có tiền đúng là không chấp nhận nổi thất bại.”
Bây giờ phần bình luận đã thay đổi hoàn toàn.
“Vậy năm đó Lê Tốc mới là nạn nhân sao?”
“Ngột ngạt quá, bạn thân trộm mất cả cuộc đời của cô ấy.”
“Nghèo khó không phải kim bài miễn chết cho việc hại người.”
“Những người năm đó mắng cô ấy đâu rồi?”
“Ra xin lỗi đi.”
Nhóm cấp ba im lặng suốt năm năm bỗng trở nên náo nhiệt.
Có người gửi lời mời kết bạn cho tôi.
Lời nhắn kèm theo: “Lê Tốc, xin lỗi.”
Tôi không chấp nhận.
Có người gửi tin nhắn.
“Năm đó tôi không hiểu rõ tình hình, hùa theo nói vài câu khó nghe, mong cậu đừng để bụng.”
Tôi trả lời: “Tôi để bụng.”
Sau đó chặn người đó.
Còn có người gọi điện.
Tôi nghe một cuộc.
Đối phương là lớp trưởng năm đó, Đồng Duật.
Giọng cậu ta rất lúng túng.
“Lê Tốc, tôi là Đồng Duật.”
“Ừ.”
“Năm đó trong buổi liên hoan tốt nghiệp, tôi nói cậu ghen tị với Sầm Yểu, lời lẽ khá khó nghe.”
“Cậu nhớ là được.”
Cậu ta im lặng một lúc.
“Xin lỗi.”
Tôi nói: “Không cần.”
Cậu ta thở phào.
“Cậu có thể nói như vậy, tôi…”
Tôi ngắt lời cậu ta.
“Ý tôi là lời xin lỗi không cần nói riêng với tôi.”
“Cậu đăng lên trang cá nhân đi.”
Cậu ta sững người.
“Hả?”
Tôi nói: “Năm đó cậu mắng tôi trong nhóm, mấy chục người đều nhìn thấy.”
“Bây giờ cậu xin lỗi riêng, tính là gì?”
Cậu ta ấp úng.
“Chuyện này… đã qua lâu như vậy rồi.”
Tôi cười.
“Đúng vậy.”
“Đã qua lâu như vậy mà cậu vẫn sợ mất mặt.”
“Vậy lúc năm đó các người đè tôi xuống đất mà mắng, sao không biết sợ?”
Đầu bên kia không còn tiếng động.
Tôi cúp máy.
Mười phút sau.
Đồng Duật đăng một bài trên trang cá nhân.
“Năm năm trước, trong sự việc liên quan đến nguyện vọng của bạn học Lê Tốc, tôi đã phát ngôn không phù hợp khi chưa hiểu rõ sự thật, gây tổn thương lần thứ hai cho cô ấy, nay trịnh trọng xin lỗi.”
Không có nhiều lượt thích.
Nhưng có rất nhiều bình luận.
Có người nói: “Cậu làm nghiêm trọng quá rồi đấy.”
Có người nói: “Bây giờ xin lỗi thì có ích gì?”
Cũng có người mỉa mai: “Lê Tốc bây giờ sống tốt rồi, mọi người đều bắt đầu quay lại xin lỗi bù sao?”
Tôi nhìn qua một lần.
Rồi tắt đi.
Buổi chiều, mẹ gọi điện cho tôi.
Giọng bà rất khẽ.
“Tốc Tốc, chuyện trên mạng mẹ nhìn thấy rồi.”
Mũi tôi hơi cay.
“Mẹ.”
Bà nói: “Bố con cũng nhìn thấy rồi.”
“Ông ấy ngồi ngoài ban công rất lâu.”
“Sau đó ông ấy nói, cuối cùng con gái chúng ta cũng được minh oan.”
Tôi không nhịn được, nước mắt rơi xuống.
Năm năm nay, tôi chưa từng khóc trước mặt bất kỳ ai.
Nhưng khi nghe mẹ nói câu này, tôi bỗng cảm thấy mình lại trở về năm mười tám tuổi.
Mùa hè năm đó quá nóng.
Nóng đến mức tôi không thở nổi.
Mẹ hỏi: “Tối nay con có về ăn cơm không?”
Tôi nói: “Có.”
Bà cười.
“Mẹ gói sủi cảo cho con.”
“Nhân hẹ trứng sao?”
“Ừ, món con thích.”
Tôi lau nước mắt.
“Vâng.”
Vừa cúp máy, lễ tân của văn phòng luật gõ cửa.
“Luật sư Lê, có người tìm cô.”
Tôi ngẩng đầu.
“Ai?”
Vẻ mặt lễ tân hơi kỳ lạ.
“Bố của Sầm Yểu.”