Khoảnh khắc đó, thế giới dường như đã nhấn nút tạm dừng, chỉ còn lại đám bạn ngơ ngác nhìn nhau.
"Ôn Tuế, cậu chơi lớn vậy sao?"
"Tụi mình còn muốn xem Vực ca vui mừng đến phát khóc, cầu hôn tại chỗ nữa chứ."
"Cậu thì hay rồi, một câu thôi đã cắm cho anh ấy cái sừng xanh."
Người đầu tiên đề nghị tôi gửi ảnh "hai vạch" trên mạng là bạn thân của tôi.
Cô ấy biết tôi một lòng muốn gả cho Thẩm Vực, nên mới mượn trò Đại Mạo Hiểm để giúp tôi thăm dò.
Không ngờ, tôi lại làm ra một màn như vậy.
"Tuế à, học trưởng Thẩm có cưng chiều cậu đến mấy cũng không thể đùa như vậy chứ?"
"Lúc theo đuổi vất vả biết bao, giờ có được rồi lại quên hết sao?"
Sao có thể quên được?
Đó chính là hot boy trường A kiêm thiên tài khoa Vật lý, cậu ấm nhà họ Thẩm nổi tiếng khắp Kinh thành, Thẩm Vực.
Rõ ràng có một khuôn mặt khiến người ta vừa nhìn đã chìm đắm, nhưng anh lại chẳng hề gần gũi nữ sắc.
Thậm chí trong chuyện nam nữ, anh còn trong sáng như một tờ giấy trắng.
Ôm thì run rẩy, hôn thì rơi lệ, ngay cả lúc động tình, đuôi mắt cũng đỏ lên một cách bệnh hoạn.
Tôi thường không nhịn được mà dừng lại, ngắm anh, khen anh.
Anh luôn ngượng ngùng dời mắt đi.
Đưa tay che đi đôi mắt ướt át.
Đến cả giọng nói cũng ẩm ướt: "Tuế Tuế... em đừng nhìn anh... cũng đừng khen anh nữa, như vậy kỳ lắm."
Bạn bè nói tôi đã nhặt được báu vật.
Tôi cũng thầm thấy may mắn.
Nhưng giờ phút này mới biết.
Một người lạnh lùng thanh cao như vậy, trên giường người khác, lại có một mặt điên cuồng đến cực điểm.
【Nữ phụ thật đáng buồn cười, lần nào cũng phải quyến rũ nửa ngày, nam chính mới chiếu cố cô ta một chút.】
【Không giống như hồi đó, nữ chính lén lút ra nước ngoài, nam chính điên cuồng đuổi theo, play giam cầm trong phòng tối nhỏ, hành hạ nữ chính ba ngày ba đêm, chân cũng đứng không vững.】
【May mà tối nay nữ chính sắp về nước rồi! Khoảnh khắc gương vỡ lại lành được mong chờ nhất sắp đến rồi!】
【Nữ phụ vai hề, mau biến đi!】
...
Tôi lòng lạnh ngắt quay mặt đi.
Nhanh chóng hồi tưởng lại trong đầu.
Mới phát hiện, Thẩm Vực thật sự chưa bao giờ chủ động.
Thậm chí có mấy lần, tôi mè nheo không cho anh đi tắm, anh còn đỏ cả tai, véo má tôi:
"Tuế Tuế, có thích đến mấy cũng phải tiết chế."
Tôi đã hiểu lầm điều này là "thuần khiết" và "ngại ngùng", chưa từng nghĩ rằng, có lẽ là "không thích".
Ít nhất, không phải là sự yêu thích về mặt sinh lý.
Trên xe, bạn thân nhận ra tôi có gì đó không ổn: "Ôn Tuế, cậu chặn Thẩm Vực rồi à?"
"Điện thoại của anh ấy gọi cả sang cho mình rồi này."
Cô ấy lắc lắc màn hình điện thoại, định nghe máy.
Tôi giật lấy cúp máy: "Không phải cãi nhau, là mình đơn phương đá anh ta."