Ba giờ chiều.
Tôi có mặt đúng giờ trong phòng họp.
Buổi báo cáo dự án diễn ra rất thuận lợi.
Phía đối tác đưa ra phản hồi tích cực ngoài mong đợi.
Sau khi cuộc họp kết thúc, sếp gọi tôi vào văn phòng.
“Đã nhận được email thăng chức rồi chứ?”
“Rồi ạ. Cảm ơn Tổng giám đốc Lý.”
“Không cần cảm ơn tôi. Đó là điều em xứng đáng có được. Sau dự án này, mọi người đều đã nhìn thấy năng lực dẫn dắt đội nhóm của em.”
Ông đưa cho tôi một bản hợp đồng mới.
“Ký tên đi, tháng sau sẽ chính thức có hiệu lực. Nhưng mà…”
Ông dừng lại một chút.
“Phía hội đồng quản trị có một đề xuất, muốn điều em sang khai phá thị trường nước ngoài. Có thể sẽ phải thường trú tại châu Âu.”
“Thời gian khoảng hai đến ba năm.”
“Cứ suy nghĩ kỹ đi. Không cần vội. Trước cuối tháng trả lời tôi là được.”
Tôi cầm hợp đồng trở về chỗ ngồi.
Màn hình điện thoại vẫn sáng.
Ba cuộc gọi nhỡ.
Đều là của Trình Lỗi.
Ngoài ra còn có vài tin nhắn WeChat.
“Làm thủ tục nghỉ việc xong chưa?”
“Bên mẹ đang sốt ruột lắm. Người hộ lý nói sắp nghỉ rồi.”
“Đọc được thì gọi lại cho anh.”
Tôi tắt màn hình.
Mở hợp đồng ra xem.
Lương năm 3,98 triệu tệ.
Ngoài ra còn có tiền thưởng theo thành tích và cổ phần khích lệ.
Nếu chấp nhận điều động ra nước ngoài, trợ cấp sẽ được tính riêng.
Sau khi trở về sẽ được thăng thẳng lên vị trí đối tác.
Tôi mở nắp bút máy.
Dừng lại vài giây ở vị trí ký tên.
Sau đó viết xuống từng nét một.
Hứa Vy.
Hai chữ rõ ràng, cứng cáp.
Tiểu Chu thò đầu vào.
“Chị Vy, tối nay phòng mình liên hoan chúc mừng chị thăng chức. Chị đi không?”
“Đi.”
“Địa điểm đặt rồi, quán đồ Nhật mới mở dưới lầu ấy.”
“Được.”
Tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm.
Điện thoại của Trình Lỗi lại gọi tới.
Lần này tôi nghe máy.
“Cả buổi chiều em làm gì thế? Điện thoại cũng không chịu nghe.”
“Họp.”
“Thủ tục nghỉ việc làm xong chưa?”
“Chưa.”
“Vẫn chưa xong à? Hứa Vy, anh nói cho em biết, bên mẹ anh thật sự không chờ nổi nữa đâu.”
Giọng anh ta cao lên.
Phía bên kia còn vọng lại tiếng ồn ào của hành lang bệnh viện.
“Em biết thuê hộ lý đắt thế nào không? Một ngày ba trăm tệ! Mà làm việc còn chẳng tận tâm!”
“Em mau nghỉ việc đi rồi sang đây tiếp quản. Như vậy nhà mình tiết kiệm được khối tiền.”
Tôi bước tới bên cửa sổ.
Nhìn dòng xe cộ bên dưới.
Giờ cao điểm buổi tối đã đến.
Những dãy đèn hậu màu đỏ nối dài thành một mảng.
“Trình Lỗi.”
“Hửm?”
“Lương năm của tôi là 3,98 triệu tệ.”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt.
Chỉ còn tiếng nhiễu điện rất khẽ.
“Trung bình mỗi ngày.”
“Tôi kiếm được mười nghìn chín trăm tệ.”
Sự im lặng kéo dài.
Một lúc rất lâu sau.
Giọng nói của Trình Lỗi mới vang lên lần nữa.
Khô khốc đến mức khó tin.
“Bao… bao nhiêu?”
“3,98 triệu tệ. Tháng sau chính thức có hiệu lực.”
“Em… em đùa gì vậy?”
“Tôi không đùa.”
“Vừa ký hợp đồng xong.”
Tôi bổ sung thêm một câu.
“Công ty còn muốn cử tôi sang châu Âu thường trú.”
“Hai đến ba năm.”
“Nếu đi, thu nhập sẽ còn cao hơn nữa.”
Trình Lỗi hoàn toàn câm lặng.
Tôi thậm chí còn nghe rõ tiếng hít thở ngày một nặng nề của anh ta.
“Vậy… vậy thì sao?”
Cuối cùng anh ta cũng khó khăn thốt ra được một câu.
“Vậy mà anh vẫn muốn tôi nghỉ việc để đi chăm sóc mẹ anh, chỉ nhằm tiết kiệm ba trăm tệ tiền thuê hộ lý mỗi ngày.”
“Anh nói xem, phép tính này nên tính thế nào đây?”
“Hứa Vy, em nói vậy là có ý gì?”
Giọng điệu của Trình Lỗi lập tức cứng rắn hơn.
“Đó là mẹ anh! Là mẹ chồng của em!”
“Chăm sóc người già là chuyện thiên kinh địa nghĩa, sao có thể đem tiền bạc ra tính toán?”
“Bây giờ đúng là em kiếm được nhiều tiền, nhưng tiền có mua được tình thân không? Mua được lòng hiếu thảo không?”
“Mẹ anh bình thường đối xử với em tốt thế nào, em quên rồi à? Năm ngoái em sốt, là ai thức cả đêm nấu cháo rồi mang tới cho em?”
“Làm người không thể không có lương tâm.”
Tôi nghe hết.
Không ngắt lời lấy một lần.
Đợi anh ta nói xong toàn bộ.
Tôi mới lên tiếng.
“Nói hết rồi?”
“Em…”
“Trình Lỗi, năm ngoái mẹ anh mang cháo tới là vì khi đó anh đang đi công tác.”
“Tôi gọi điện bảo anh về, anh nói dự án đang gấp, không thể rời đi.”
“Năm kia bố mẹ tôi nằm viện.”
“Tôi thuê hộ lý.”
“Anh nói tôi tiêu tiền bừa bãi, tại sao không tự mình chăm sóc?”
“Tôi nói công việc bận, không thể bỏ đi được.”
“Anh còn nhớ lúc đó anh nói gì không?”
“Anh nói, con gái chăm sóc bố mẹ chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
“Công việc có thể quan trọng hơn bố mẹ được à?”
“Sau đó tôi tăng ca suốt nửa tháng, hoàn thành dự án trước tiến độ.”
“Rồi xin nghỉ phép tới bệnh viện thay ca cho hộ lý.”
“Lúc đó sao anh không nói chăm sóc người già không thể dùng tiền để tính?”
Đầu dây bên kia lại rơi vào im lặng.
Lần này.
Sự im lặng còn kéo dài hơn trước.
“Chuyện đó… qua lâu rồi.”
“Lôi chuyện cũ ra nói có ý nghĩa gì đâu?”
Giọng Trình Lỗi hạ thấp xuống.
Sự chột dạ lộ rõ không che giấu nổi.
“Bây giờ anh đang nói chuyện của mẹ.”
“Mẹ bị ngã, cần người chăm sóc.”
“Em là vợ anh.”
“Chăm sóc mẹ chồng là bổn phận của em.”
Tôi bật cười.
“Được.”
“Tôi sẽ xử lý.”
“Em đồng ý nghỉ việc rồi?”
“Tôi sẽ xử lý.”
Nói xong.
Tôi cúp máy.