“Anh Khải.”
“Anh say rồi.”
“Anh không say.”
Anh ấy khẽ cười.
“Anh biết.”
“Bây giờ nói những lời này không thích hợp.”
“Nhưng anh không muốn chờ thêm nữa.”
“Ba năm.”
“Anh nhìn em bước ra khỏi một cuộc hôn nhân tồi tệ.”
“Rồi ngày càng tốt hơn.”
“Ngày càng rực rỡ hơn.”
“Anh không muốn chỉ là đàn anh của em.”
“Chỉ là cộng sự của em.”
“Anh muốn trở thành người.”
“Đứng bên cạnh em.”
Gió sông thổi tung mái tóc tôi.
Tôi đưa tay vuốt tóc ra sau.
Nhìn về phía những ánh đèn xa xa.
“Anh Khải.”
“Em đã từng ly hôn.”
“Anh biết.”
“Có lẽ.”
“Em không còn dễ dàng tin vào tình cảm nữa.”
“Anh biết.”
“Công việc của em rất bận.”
“Thường xuyên phải bay khắp nơi.”
“Anh biết.”
“Em vẫn chưa muốn ổn định.”
“Có thể sau này còn đi rất nhiều nơi khác.”
“Anh biết.”
Trần Khải quay sang nhìn tôi.
“Hứa Vy.”
“Những điều em vừa nói.”
“Anh đều biết.”
“Nhưng anh cũng biết.”
“Anh thích em.”
“Thích đến mức.”
“Anh sẵn sàng chờ em.”
“Sẵn sàng ở bên em.”
“Sẵn sàng cùng em đi bất cứ nơi đâu.”
“Em không cần phải trả lời ngay.”
“Anh có thể đợi.”
“Đợi em suy nghĩ rõ ràng.”
“Đợi em chuẩn bị sẵn sàng.”
“Đợi đến ngày em bằng lòng.”
“Thử thêm một lần nữa.”
Tôi siết nhẹ lon bia trong tay.
Đầu ngón tay lạnh buốt.
Nhưng trong lòng.
Lại có chút ấm áp.
“Anh Khải.”
“Hửm?”
“Cho em thêm chút thời gian.”
“Được.”
Anh ấy bật cười.
Nâng lon bia lên.
“Cạn ly.”
“Cạn ly.”
Hai lon bia chạm vào nhau.
Phát ra âm thanh trong trẻo giữa màn đêm.
Giống như một lời hẹn ước.
Mà cũng giống như một sự khởi đầu.