Bước ra từ cục dân chính, tôi và Chu Cảnh Thâm đã trở thành một đôi vợ chồng.
Anh ta đưa cho tôi hai tấm thẻ ngân hàng, nói ra những lời y hệt như kiếp trước.
Tôi mang theo tâm tình kích động nhận lấy, híp mắt cười nói với anh ta: "Cảm ơn, vậy anh đi làm đi, tôi không quấy rầy anh nữa."
Chu Cảnh Thâm lại không giống như kiếp trước, mỗi lần đều quay người bỏ đi, mà là nhìn tôi, qua một lúc mới gật đầu.
"Vậy được, tôi đi đây, không đưa cô về được."
Anh ta mở cửa xe, giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay đầu hỏi tôi: "Cô có bằng lái xe không?"
Tôi gật đầu: "Có a, sao vậy?"
Tôi là người không thích xe cộ, cũng không thích lái xe.
Nhưng thi đại học xong, bố mẹ tôi vẫn bắt tôi đi thi bằng lái, nói thứ này có thể không dùng tới, nhưng không thể không có.
Chu Cảnh Thâm nói: "Cô có thể đi chọn một chiếc xe mà mình thích, như vậy sau này đi đâu cũng tiện."
Tôi hơi cảm thấy kinh ngạc.
Kiếp trước tôi và Chu Cảnh Thâm ra ngoài làm việc, hoặc là cùng bạn bè tụ tập gì đó, anh ta đều nhận điện thoại rồi lái xe đi luôn, chưa từng nghĩ đến việc tôi phải tự đi lại thế nào.
Kiếp này vậy mà chủ động bảo mua xe cho tôi.
Không lấy thì phí.
"Được, cảm ơn."
Chu Cảnh Thâm hé miệng, còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn lên xe.
Tôi đưa mắt nhìn anh ta rời đi, lập tức gọi điện thoại cho bạn bè, đi chọn xe.
Bạn tôi nghe tôi kể lại những chuyện này, đều ghen tị muốn chết.
"Trời ạ, đến bao giờ tao mới gặp được người đàn ông tuyệt vời như vậy chứ! Không cần yêu đương, không cần hầu hạ, tiền lại được tùy ý tiêu, lại tự do tự tại, giống như chưa từng kết hôn vậy, đây quả thực là cuộc sống trong mơ của tao a!"
Cô ấy nắm lấy cánh tay tôi ra sức lay lay: "Chồng mày còn có anh em không? Hoặc là còn bạn bè gì không? Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, bạn bè anh em của anh ta chắc cũng là kiểu người như vậy đúng không?"
"Không có." Tôi vô cùng khẳng định nói.
Về mọi thứ của Chu Cảnh Thâm, kiếp trước tôi đã nắm rõ trong lòng bàn tay rồi.
Bạn tôi tiếc nuối bĩu môi: "Thôi bỏ đi, cũng không phải ai cũng có mệnh tốt như mày, tao chỉ có phần ghen tị thôi."
Tôi chỉ cười cười không nói gì.
Thực ra ngay từ lúc đầu ở kiếp trước, mệnh tôi cũng không tốt như vậy, bởi vì...
Tôi đã yêu Chu Cảnh Thâm.
Cho dù ngay từ đầu tôi chỉ chạy theo để ứng phó với bố mẹ tôi, nhưng thời gian ở chung lâu ngày, tôi liền bất giác phát hiện ra ưu điểm của Chu Cảnh Thâm.
Ưu điểm lớn nhất của Chu Cảnh Thâm chính là sự uy quyền trong lĩnh vực của mình.
Trí tính luyến và xu hướng sùng bái kẻ mạnh, khiến tôi bắt đầu sùng bái Chu Cảnh Thâm, đặc biệt là khi nhìn thấy anh ta làm báo cáo trên tivi, hoặc là làm thí nghiệm trong phòng nghiên cứu của mình...
Thật sự rất đẹp trai.
Cộng thêm việc anh ta đối với tôi rất hào phóng, biết tôi không thích làm việc nhà, liền trực tiếp thuê dì giúp việc về.
Dần dần, tôi thật sự đã động lòng.
Cho nên khi Chu Cảnh Thâm đề nghị muốn cùng tôi chung phòng, tôi không chút do dự đồng ý, mặc dù cảm giác không được tốt lắm, nhưng tôi cảm thấy đây là một khởi đầu tốt, ít nhất Chu Cảnh Thâm đã có dục vọng với tôi.
Sau đó tôi có thai.
Tôi nói với Chu Cảnh Thâm: "Khoảng thời gian này anh có thể ở nhà cùng em không?"
Ánh mắt Chu Cảnh Thâm nhìn tôi vẫn lạnh nhạt và xa cách: "Ở nhà có dì giúp việc chăm sóc là được rồi, hoặc em có thể về nhà bố mẹ vợ, anh thực sự quá bận, không dứt ra được."
Đứa bé trong bụng cuối cùng không giữ được, lúc mang thai tháng thứ tư, tôi bị một đứa trẻ nghịch ngợm đẩy xuống cầu thang cuốn trong trung tâm thương mại, đứa bé lập tức không còn.
Bố mẹ tôi và bố mẹ Chu Cảnh Thâm gọi cho Chu Cảnh Thâm không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, thậm chí đến bệnh viện tìm anh ta, nhưng mãi đến trưa ngày hôm sau, Chu Cảnh Thâm mới xuất hiện tại bệnh viện tôi đang nằm.
Tôi khóc lóc chất vấn anh ta: "Tại sao bây giờ anh mới đến? Anh có biết con chúng ta mất rồi không? Bác sĩ nói em có thể sau này không sinh được con nữa rồi!"
Chu Cảnh Thâm đứng bên giường, vẻ mặt không hề có chỗ nào khác thường, đối với tôi mà nói là chuyện tày trời, đối với anh ta mà nói, thậm chí không thể làm cho lông mày anh ta nhíu lại một chút.
"Là anh không tốt, lúc đó anh nên dùng bao, sau này anh tuyệt đối sẽ không để loại chuyện này xảy ra nữa."
"Còn về đứa bé, anh chưa từng nghĩ đến việc có con, hiện tại không còn thì thôi vậy, cứ coi như đứa bé này không có duyên với chúng ta."
Đó là lúc tôi yếu đuối nhất.
Tôi cầm gối từng cái từng cái dùng sức đập mạnh lên người anh ta: "Chu Cảnh Thâm anh còn là người không? Sao anh có thể nói ra loại lời này? Có phải trong lòng anh một chút vị trí của em cũng không có không? Anh căn bản không quan tâm đến sống chết của em, anh cũng không có một chút nào thích em, đúng không?"
Chu Cảnh Thâm không nhúc nhích, mặc cho tôi dùng gối đánh anh ta.
Tôi mệt mỏi, đuổi anh ta đi, anh ta liền thật sự bỏ đi.
Tôi nằm viện nửa tháng, Chu Cảnh Thâm chưa từng đến thăm tôi lấy một lần.
Bố mẹ tôi đều hối hận, nói bọn họ không nên ép cưới, còn nói bảo tôi ly hôn.
Nửa tháng sau tôi trở về nhà, Chu Cảnh Thâm đã sang tên căn nhà đang ở cho tôi.
Anh ta nói với tôi: "Thịnh Sơ, những gì anh có thể cho em chỉ có bấy nhiêu."
"Nếu em muốn trái tim của anh, vậy anh có thể nói rõ cho em biết, anh không thể cho em được."
"Nếu em muốn ly hôn, được thôi, anh sẽ ra đi tay trắng."
Giây phút đó tôi đối với anh ta triệt để chết tâm rồi.
Nhưng tôi không ly hôn với anh ta.
Anh ta có tiền, lại đối với tôi hào phóng, tôi ôm tiền là được rồi.
Trí tính luyến cái gì?
Về sau tôi chính là Kim tiền luyến!