Sau khi Tống Nhược Vy rời đi, tôi nhận được một bưu kiện.
Bên trong là toàn bộ đồ dùng cá nhân từng để tại nhà Trình Hoài Cảnh.
Một chiếc cốc.
Hai quyển sách.
Một chiếc khăn quàng cổ.
Và một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Trong hộp là những tấm ảnh của chúng tôi suốt bảy năm.
Tấm đầu tiên chụp khi cả hai vừa tốt nghiệp.
Trình Hoài Cảnh khi ấy mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới tán cây, cười đến mức đôi mắt cong lên.
Anh từng đạp xe hơn mười cây số chỉ để mua cho tôi một chiếc bánh kem.
Từng đứng dưới mưa chờ tôi tan làm.
Từng nói cả đời này điều may mắn nhất của anh là gặp được tôi.
Tôi không nghi ngờ tình cảm năm đó.
Chỉ là con người sẽ thay đổi.
Tình yêu cũng có hạn sử dụng.
Đáng tiếc nhất không phải tình cảm biến mất.
Mà là sau khi hết yêu, anh không lựa chọn rời đi một cách tử tế.
Anh vừa muốn giữ những lợi ích tôi mang lại, vừa muốn có người phụ nữ khiến anh cảm thấy được ngưỡng mộ.
Tôi gom toàn bộ ảnh vào hộp.
Mẹ hỏi:
“Con định vứt đi sao?”
“Không.”
“Tại sao còn giữ?”
“Đây là bảy năm của con.”
Tôi đóng nắp hộp.
“Anh ta không xứng đáng, nhưng những năm tháng ấy vẫn thuộc về con.”
“Con không cần phủ nhận quá khứ chỉ để chứng minh mình đã buông bỏ.”
Tôi đem chiếc hộp cất vào kho.
Không thiêu hủy.
Không xé nát.
Cũng không nhìn lại.
Ba ngày sau, cơ quan chức năng chính thức khởi tố vụ án liên quan đến hành vi chiếm đoạt tài sản và gian lận thương mại.
Trình Hoài Cảnh và Tống Nhược Vy bị triệu tập.
Tin tức lan ra ngoài nhanh hơn dự kiến.
Tống Nhược Vy từng có chút danh tiếng trong giới thiết kế, còn Trình Hoài Cảnh giữ chức vụ cao tại Châu Quang.
Nhiều tài khoản truyền thông bắt đầu đào lại mọi chuyện.
Bài viết về “người bạn thân bị vu oan” biến thành bằng chứng cho sự giả tạo của cô ấy.
Hình ảnh căn phòng game được chia sẻ hàng chục nghìn lần.
Có người đặt cho căn phòng ấy cái tên “phòng trẻ em bốn trăm tám mươi triệu dành cho hai đứa trẻ ba mươi tuổi”.
Cổ phiếu của Châu Quang giảm nhẹ trong hai phiên.
Tôi tổ chức họp báo.
Rất nhiều người khuyên tôi không nên xuất hiện khi đang có thai.