Trình Hoài Cảnh không ở lại lâu.
Trước khi rời đi, anh chỉ nói những hóa đơn đó do Tống Nhược Vy phụ trách, anh không hiểu rõ.
Anh còn yêu cầu tôi không được kết luận vội vàng.
Tôi không giữ anh lại.
Bởi vì từ khoảnh khắc nhìn thấy vẻ hoảng loạn trong mắt anh, tôi đã biết chuyện không chỉ dừng lại ở một căn nhà.
Tám giờ sáng, tôi đến bệnh viện khám theo lịch hẹn.
Bác sĩ nhìn kết quả rồi dặn tôi hạn chế thức khuya, tránh để tâm trạng dao động quá mạnh.
Tôi gật đầu.
Khi rời khỏi phòng khám, tôi tình cờ nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang ngồi bên ngoài khóc.
Người đàn ông bên cạnh liên tục cúi đầu xin lỗi, nói rằng anh ta chỉ nhất thời hồ đồ, sau này nhất định sẽ thay đổi.
Người phụ nữ ôm bụng, khóc đến mức toàn thân run lên.
Tôi chỉ nhìn một lần rồi bước qua.
Có những lời xin lỗi không phải vì người ta thật sự biết mình sai.
Chỉ là họ sợ phải trả giá.
Trình Hoài Cảnh thậm chí còn chưa nói xin lỗi.
Anh chỉ sợ tôi điều tra công việc của anh.
Ra khỏi bệnh viện, tôi gọi cho mẹ.
Mẹ tôi tái hôn từ nhiều năm trước, hiện sống ở thành phố bên cạnh. Bà luôn tôn trọng quyết định của tôi, hiếm khi can thiệp vào chuyện tình cảm.
Điện thoại vừa kết nối, tôi đã nói:
“Mẹ, con hủy hôn rồi.”
Phía bên kia im lặng.
Một lúc sau, bà hỏi:
“Con đang ở đâu?”
“Con vừa khám thai xong.”
Chiếc cốc bên phía mẹ rơi xuống đất.
Tôi nghe thấy âm thanh vỡ vụn.
“Con có thai?”
“Ba tháng.”
“Trình Hoài Cảnh biết chưa?”
“Chưa.”
Mẹ không hỏi tôi tại sao hủy hôn.
Cũng không khuyên tôi suy nghĩ cho đứa trẻ.
Bà chỉ nói:
“Gửi địa chỉ cho mẹ.”
“Con không sao.”
“Minh Châu.”
Giọng mẹ run lên.
“Lúc con nói không sao, mẹ mới sợ nhất.”
Hai tiếng sau, bà xuất hiện trước cửa căn hộ cũ.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt bà đã đỏ.
Bà không nói gì, chỉ ôm tôi vào lòng.
Tôi vốn cho rằng mình rất bình tĩnh.
Từ lúc phát hiện mật khẩu wifi đến khi rời khỏi căn nhà, tôi chưa rơi một giọt nước mắt nào.
Thế nhưng khi mẹ vỗ nhẹ lên lưng tôi, nước mắt bỗng nhiên không thể ngăn lại.
Tôi khóc rất lâu.
Khóc cho bảy năm tuổi trẻ.
Khóc cho căn phòng trẻ em đã biến thành phòng chơi game.
Khóc cho những bữa cơm nguội tôi từng ăn một mình trong văn phòng, trong khi người đàn ông nói bận rộn đang nấu ăn cho một người phụ nữ khác.
Khóc cho đứa trẻ chưa kịp được bố chào đón đã phải nghe mẹ nói lời kết thúc.
Mẹ không hỏi nhiều.
Bà chỉ ngồi bên cạnh, đợi tôi bình tĩnh lại rồi mới nói:
“Con định làm gì với đứa bé?”
Tôi đặt tay lên bụng.
“Con muốn giữ lại.”
“Được.”
Bà trả lời không chút do dự.