Tại trang viên nhà họ Lâm.
Buổi livestream vừa kết thúc.
Nữ trợ lý kích động đến đỏ bừng cả mặt.
“Tổng giám đốc Lâm!”
“Dư luận đã đảo chiều hoàn toàn rồi!”
“Bạch Uyển Nhu lần này thật sự xong đời!”
Thế nhưng.
Lâm Vãn lại không có quá nhiều cảm xúc.
Bởi cô hiểu rất rõ.
Kẻ địch lớn nhất của mình.
Chưa bao giờ là Bạch Uyển Nhu.
Mà là ván cờ cuối cùng trên chiến trường tư bản.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại bất ngờ đổ chuông.
Trên màn hình hiện lên một cái tên.
Cố Trầm Chu.
Lâm Vãn nhìn chằm chằm vào cái tên ấy.
Im lặng vài giây.
Cuối cùng vẫn nhấn nút nhận cuộc gọi.
Đầu dây bên kia.
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp và khàn khàn.
“Lâm Vãn.”
“Có một chuyện tôi nhất định phải nói với em.”
Không khí khẽ lắng xuống.
Ngay sau đó.
Cố Trầm Chu chậm rãi mở miệng.
“Bên trong Cố thị có người đang bí mật cấu kết với Lâm Quốc Phong.”
“Bọn họ chuẩn bị thực hiện bước cuối cùng.”
“Và mục tiêu lần này...”
Giọng anh bỗng trở nên nặng nề.
“Không phải Cố thị.”
“Mà là em.”
“Bọn họ nói tôi không nên để Lâm Vãn kiểm soát Cố thị.”
“Vậy tôi muốn hỏi các vị một câu.”
Cố Trầm Chu nhìn toàn bộ hội đồng quản trị.
Ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.
“Ba năm trước.”
“Khi Cố thị đứng bên bờ vực phá sản.”
“Các vị đang ở đâu?”
Cả phòng họp lập tức im lặng.
Không ai trả lời.
“Bốn năm trước.”
“Khi dự án trọng điểm bị điều tra.”
“Các vị đang ở đâu?”
“Hay hai năm trước.”
“Khi đơn hàng nước ngoài bị hủy bỏ hàng loạt.”
“Các vị lại đang ở đâu?”
Từng câu hỏi như lưỡi dao sắc bén.
Khiến sắc mặt đám cổ đông dần trở nên khó coi.
Bởi vì bọn họ đều biết.
Những năm ấy.
Khi Cố thị gặp khó khăn.
Người đứng ra giải quyết vấn đề chưa bao giờ là bọn họ.
Ngược lại.
Người âm thầm cứu tập đoàn hết lần này đến lần khác.
Lại chính là Lâm Vãn.
Cố Trầm Chu lấy một tập hồ sơ từ trên bàn.
Ném mạnh xuống trước mặt mọi người.
Bộp!
Tiếng va chạm vang vọng khắp phòng họp.
“Đây là toàn bộ tài liệu điều tra tôi mới nhận được.”
“Các vị có thể tự xem.”
Các cổ đông lập tức mở hồ sơ.
Chỉ vài phút sau.
Sắc mặt ai nấy đều thay đổi dữ dội.
Bên trong là toàn bộ tư liệu về những dự án mà Lâm Vãn từng chuyển giao cho Cố thị.
Công nghệ độc quyền.
Nguồn lực chiến lược.
Dự án quốc tế.
Bằng sáng chế.
Tổng giá trị lên tới hàng chục tỷ tệ.
Quan trọng hơn.
Rất nhiều hạng mục hiện nay vẫn là nền tảng sống còn của Cố thị.
Một vị cổ đông lớn tuổi run giọng:
“Những thứ này... đều là của Lâm Vãn sao?”
“Đúng.”
Cố Trầm Chu bình tĩnh đáp.
“Bao gồm cả dự án mà các vị đang hưởng lợi nhuận mỗi năm.”
“Cũng là do cô ấy mang tới.”
Không khí lập tức trở nên nặng nề.
Lần đầu tiên.
Nhiều người trong hội đồng quản trị thực sự hiểu được.
Lâm Vãn đã trả giá cho Cố thị nhiều đến mức nào.
Đúng lúc ấy.
Lâm Quốc Phong đột ngột đứng dậy.
“Cho dù vậy thì sao?”
“Cô ta vẫn là người ngoài!”
“Chẳng lẽ các người muốn giao toàn bộ Cố thị cho cô ta?”
Cố Trầm Chu nhìn ông ta.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
“Người ngoài?”
“Ông có tư cách nói câu đó sao?”
Lâm Quốc Phong sững người.
Ngay sau đó.
Màn hình lớn trong phòng họp bất ngờ sáng lên.
Một loạt tài liệu tuyệt mật xuất hiện.
Biên bản liên lạc.
Thỏa thuận ngầm.
Giao dịch tài chính.
Tất cả đều liên quan đến Lâm Quốc Phong.
Sắc mặt ông ta lập tức trắng bệch.
“Không thể nào...”
“Ông nghĩ tôi không điều tra ông sao?”
Giọng Cố Trầm Chu vang lên đầy lạnh lẽo.
“Từ lúc biết ông tiếp xúc với cổ đông của Cố thị.”
“Tôi đã cho người theo dõi toàn bộ.”
“Ông muốn kích hoạt kế hoạch chống thâu tóm.”
“Muốn pha loãng cổ phần.”
“Muốn chuyển dịch tài sản.”
“Thậm chí không tiếc hủy hoại chính Cố thị.”
“Chỉ để ngăn Lâm Vãn chiến thắng.”
Mỗi một câu nói.
Đều khiến sắc mặt Lâm Quốc Phong tái đi thêm một phần.
Cả hội đồng quản trị hoàn toàn chấn động.
Bọn họ không ngờ.
Người đàn ông này lại điên cuồng đến mức đó.
Một vị cổ đông đập bàn đứng bật dậy.
“Ông bị điên rồi sao?”
“Nếu thực hiện kế hoạch này, toàn bộ cổ đông đều sẽ thiệt hại nặng!”
“Ông muốn kéo tất cả cùng chôn theo à?”
Ngay lập tức.
Hàng loạt người đứng về phía đối lập.
Lâm Quốc Phong hoàn toàn bị cô lập.
Cố Trầm Chu chậm rãi khép tập hồ sơ lại.
Sau đó nói ra câu khiến toàn bộ hội trường chết lặng.
“Tôi phản đối kế hoạch chống thâu tóm.”
Ầm!
Cả phòng họp lập tức chấn động.
Mọi người đồng loạt nhìn anh.
Ngay cả Lâm Quốc Phong cũng không dám tin vào tai mình.
“Cậu nói cái gì?”
Cố Trầm Chu nhìn thẳng về phía trước.
Giọng nói vô cùng bình tĩnh.
“Tôi phản đối.”
“Bởi vì người duy nhất có tư cách dẫn dắt Cố thị bước tiếp.”
“Chính là Lâm Vãn.”
Không khí đông cứng.
Tất cả mọi người đều ngây người.
Không ai ngờ.
Người đầu tiên công khai thừa nhận thất bại.
Lại là Cố Trầm Chu.
Người đàn ông từng kiêu ngạo nhất.
Người chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai.
Giờ phút này.
Lại tự tay trao quyền lựa chọn cho Lâm Vãn.
Cùng thời điểm đó.
Tại phòng họp tầng cao nhất của Tinh Diệu Capital.
Lâm Vãn đang theo dõi trực tiếp toàn bộ diễn biến.
Trợ lý kích động đến mức siết chặt nắm tay.
“Tổng giám đốc Lâm!”
“Cố Trầm Chu đã đứng về phía chúng ta rồi!”
Nhưng Lâm Vãn không hề tỏ ra vui mừng.
Ánh mắt cô vẫn bình tĩnh như mặt hồ.
Bởi cô hiểu.
Trận chiến này.
Chưa kết thúc.
Bởi vì ngay lúc này.
Điện thoại của cô bất ngờ rung lên.
Một tin nhắn nặc danh xuất hiện trên màn hình.
Chỉ có duy nhất một dòng chữ.
“Muốn biết cái chết thật sự của mẹ ruột cô năm đó không?”
Khoảnh khắc nhìn thấy nội dung ấy.
Ánh mắt Lâm Vãn lập tức lạnh xuống.
Bàn tay đang cầm điện thoại siết chặt.
Bởi cô biết.
Con cá lớn nhất.
Cuối cùng cũng cắn câu rồi.