Ngày tôi cầm tờ giấy khám thai định báo tin vui, lại là ngày tôi phát hiện người chồng đã chung sống bốn năm thực chất là chồng hợp pháp của nữ thư ký bên cạnh anh ta.
Năm đó, Cố Diễn nhận được khoản đầu tư lớn và chuyển trụ sở công ty lên Thượng Hải.
Tôi ngoan ngoãn từ bỏ công việc biên tập viên ổn định ở quê nhà để đi theo anh.
Lúc đó, anh ôm tôi rơm rớm nước mắt nói rằng vì rắc rối hộ khẩu, chúng tôi tạm thời chỉ tổ chức đám cưới chứ chưa đăng ký kết hôn.
Anh hứa khi công ty lên sàn và mua được nhà ở Thượng Hải, sẽ đường đường chính chính điền tên tôi vào sổ hộ khẩu.
Thế nhưng bốn năm trôi qua, tôi vẫn chỉ là một người tạm trú không danh phận.
Trong khi đó, Lâm Nhã, cô thư ký theo anh từ những ngày đầu khởi nghiệp, lại dễ dàng có được hộ khẩu Thượng Hải nhờ suất tài năng đặc biệt của công ty.
Khi tôi thắc mắc, Cố Diễn chỉ cau mày trách tôi hẹp hòi.
Anh bảo Lâm Nhã đã cống hiến cả thanh xuân cho công ty, giúp cô ấy ổn định là nghĩa vụ của một người làm sếp.
Tôi nhẫn nhịn cho qua, cho đến khi Lâm Nhã ngày càng lấn lướt.
Cô ta nắm giữ mật khẩu két sắt, quản lý toàn bộ thẻ tín dụng của Cố Diễn.
Từ chiếc áo sơ mi anh mặc, đến mùi nước hoa anh dùng, tất cả đều do một tay Lâm Nhã lựa chọn.
Đỉnh điểm là vào đêm kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, Lâm Nhã thản nhiên mở khóa vân tay bước vào nhà.
Cô ta đặt lên bàn một hộp súp gà tẩm bổ, ánh mắt lướt qua chiếc váy ngủ quyến rũ của tôi với vẻ giễu cợt.
Cô ta cười nũng nịu nói với Cố Diễn rằng dạ dày anh dạo này không tốt, phải uống canh cô ta tự ninh mới yên tâm.
Cố Diễn không hề từ chối, bỏ mặc tôi ngồi lặng lẽ bên ánh nến đang lụi tàn.
Sự thật dơ bẩn chỉ phơi bày khi tôi bị ngất xỉu trên phố và được đưa vào viện cấp cứu.
Bác sĩ yêu cầu người nhà ký giấy tờ, tôi thều thào đọc số căn cước của Cố Diễn để y tá tra cứu trên hệ thống liên thông.
Vài phút sau, cô y tá quay lại với vẻ mặt ái ngại.
Cô ấy nói hệ thống ghi nhận Cố Diễn đã kết hôn, nhưng tên người vợ hợp pháp là Lâm Nhã.
Đại não tôi như bị ai đó giáng một búa, chớt lặng hoàn toàn.
Hóa ra để lách luật mua nhà và nhận ưu đãi thuế ở Thượng Hải, anh ta đã âm thầm đăng ký kết hôn với Lâm Nhã từ hai năm trước.
Tôi kéo lê cơ thể tiều tụy rời khỏi bệnh viện, đi thẳng đến căn biệt thự mà Cố Diễn luôn gọi là tổ ấm của chúng tôi.
Vừa bước vào, tôi đã nghe thấy tiếng cười đùa rúc rích phát ra từ phòng ngủ chính.
Tôi đạp tung cánh cửa, đập vào mắt là cảnh tượng Lâm Nhã đang âu yếm khoác chiếc áo choàng tắm của tôi, rúc vào lòng Cố Diễn.
Thấy tôi, Cố Diễn thoáng hoảng hốt nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản.
Anh ta chép miệng bảo tôi đừng làm loạn, Lâm Nhã chỉ đang mệt nên mượn tạm phòng nghỉ ngơi một lát.
Tôi bật cười điên dại, ném tờ phiếu siêu âm thai cùng bản sao giấy chứng nhận kết hôn của họ mà tôi vừa nhờ bạn thân ở cục dân chính trích lục thẳng vào mặt anh ta.
Sắc mặt Cố Diễn nháy mắt trắng bệch, anh ta lao đến định nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một đống rác rưởi.
Tôi gằn từng chữ, nói rằng tôi sẽ tự tay giớt chớt phần tình cảm ngu ngốc này, cùng với đứa bé chưa thành hình để nó không bao giờ phải gọi một kẻ khốn nạn như anh là ba.
Nói rồi, tôi quay lưng bước đi, bỏ lại phía sau tiếng gào thét hoảng loạn của Cố Diễn và sự sụp đổ của một màn kịch rẻ tiền.