Tất cả trở thành bằng chứng chống lại anh ta.
Cha anh ta bán gần hết tài sản cá nhân để trả nợ.
Biệt thự nhà họ Lục bị ngân hàng thu hồi.
Những người từng vây quanh gọi anh ta là “anh Thâm” nhanh chóng biến mất.
Không một ai đứng ra giúp.
Đám bạn từng cười nhạo tôi trong phòng nghỉ cũng lần lượt gặp rắc rối.
Có người bị gia đình cắt tiền.
Có người bị công ty sa thải vì liên quan đến việc che giấu bằng chứng.
Có người công khai xin lỗi tôi trên mạng.
Tôi không trả lời.
Tô Mạn Ninh phải bán toàn bộ tài sản cá nhân để bồi thường.
Nhưng vẫn còn nợ một khoản rất lớn.
Cô ta từng thử kiện Lục Cảnh Thâm vì cho rằng mình bị lừa.
Tuy nhiên, những đoạn ghi âm và tin nhắn cho thấy cô ta biết rõ anh ta đã đính hôn.
Thậm chí còn chủ động phối hợp giấu tôi.
Cuối cùng, cô ta không nhận được gì.
Nửa năm sau, tôi quay lại tập đoàn Giang thị.
Bố giao cho tôi phụ trách dự án mở rộng thị trường châu Âu.
Ngày đầu tiên đi làm, mẹ đưa cho tôi một chiếc hộp.
Bên trong là chiếc vòng ngọc của bà nội.
Nó đã được làm sạch và phục hồi.
Mẹ đeo lại vào tay tôi.
“Lần này giữ cho kỹ.”
Tôi mỉm cười.
“Con sẽ không để ai lấy nữa.”
Mẹ nhìn tôi.
“Mẹ không chỉ nói chiếc vòng.”
Tôi hiểu.
Bà đang nói đến cuộc đời của tôi.
Tôi gật đầu.
“Con biết.”
Hai năm sau, dự án châu Âu của Giang thị hoàn thành.
Tôi trở thành người phụ trách trẻ nhất trong lịch sử tập đoàn.
Trong buổi tiệc chúc mừng, một phóng viên hỏi tôi.
“Cô Giang, sau biến cố hôn lễ năm đó, cô còn tin vào tình yêu không?”
Tôi cầm ly rượu, khẽ mỉm cười.
“Tôi tin.”
“Nhưng tôi tin bản thân mình hơn.”
“Trước đây tôi cho rằng được một người yêu là điều quan trọng nhất.”
“Sau này tôi mới hiểu.”
“Dù có ai yêu hay không, tôi vẫn phải yêu chính mình.”
Câu trả lời ấy được đăng lên trang nhất tạp chí kinh doanh.
Một tuần sau, tôi nhận được một phong thư từ Hải Thành.
Không có tên người gửi.
Nhưng tôi nhận ra nét chữ.
Lục Cảnh Thâm viết rất nhiều.
Anh ta kể về những ngày ở nơi giam giữ.
Kể rằng đêm nào cũng mơ thấy ngày chúng tôi gặp nhau.
Kể rằng anh ta nhớ lần tôi chờ bên ngoài trường đua, lần tôi tự tay nấu canh khi anh ta bị bệnh, lần tôi đứng dưới mưa đợi anh ta suốt ba tiếng.
Anh ta nói trước đây luôn cho rằng tình yêu của tôi là điều đương nhiên.
Đến khi mất đi mới hiểu chẳng còn ai yêu anh ta như vậy nữa.
Cuối thư, anh ta viết.
“Vãn Ý, nếu có thể quay lại, anh nhất định sẽ yêu em thật tốt.”
Tôi đọc xong.
Sau đó đặt lá thư vào máy hủy giấy.
Những mảnh giấy nhỏ rơi xuống.
Tôi không đau.
Cũng không hả hê.
Chỉ cảm thấy rất xa lạ.
Bởi người phụ nữ từng chờ anh ta quay đầu đã không còn nữa.
Một năm sau, tôi đến Hải Thành dự hội nghị.
Sau khi kết thúc, xe đi ngang qua tòa nhà cũ của Lục thị.
Biển hiệu đã được thay tên.
Tài xế nói.
“Nghe nói Lục thị bị một công ty khác mua lại.”
“Tòa nhà này giờ là trụ sở mới.”
Tôi nhìn qua cửa kính.
“Ừ.”
Khi xe dừng ở ngã tư, tôi thấy một người đàn ông đứng bên kia đường.
Gầy hơn trước rất nhiều.
Mặc áo sơ mi đơn giản.
Không còn xe sang hay vệ sĩ.
Anh ta đang cầm một tập hồ sơ, có lẽ vừa đi xin việc.
Lục Cảnh Thâm cũng nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh ta lập tức dừng lại.
Đèn đỏ còn hơn ba mươi giây.
Anh ta đứng im.
Tôi cũng không tránh.
Qua lớp kính xe, chúng tôi nhìn nhau.
Trong mắt anh ta có kinh ngạc, hối hận và cả thứ tình cảm muộn màng.
Anh ta bước xuống vỉa hè, dường như muốn đi về phía tôi.
Đúng lúc đó, đèn chuyển xanh.
Tài xế cho xe chạy.
Lục Cảnh Thâm đuổi theo hai bước.
Nhưng rất nhanh đã bị bỏ lại phía sau.
Tôi không quay đầu.
Trợ lý ngồi bên cạnh khẽ hỏi.
“Cô Giang, người quen sao?”
Tôi nhìn tài liệu trong tay.
“Không.”
“Chỉ là một người từng gặp.”
Chiếc xe tiếp tục chạy về phía trước.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính, rơi lên chiếc vòng ngọc trên cổ tay tôi.
Điện thoại vang lên.
Là mẹ gọi.
“Vãn Ý, tối nay con về ăn cơm không?”
“Có.”
“Bố con bảo đầu bếp làm món con thích.”
Tôi mỉm cười.
“Con sẽ về sớm.”
Cuộc gọi kết thúc.
Bên ngoài, Hải Thành vẫn náo nhiệt như xưa.
Chỉ có tôi đã không còn là Giang Vãn Ý của những năm tháng ấy.
Tôi không còn đứng sau một người đàn ông, chờ anh ta quay đầu.
Không còn cần những ký ức giả tạo để chứng minh mình được yêu.
Không còn xem hôn nhân là đích đến duy nhất của cuộc đời.
Tôi có gia đình.
Có sự nghiệp.
Có tương lai do chính mình lựa chọn.
Còn Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng hiểu.
Trên đời này, thứ đắt giá nhất chưa bao giờ là trang sức, khu nghỉ dưỡng hay một hôn lễ xa hoa.
Mà là trái tim từng thật lòng yêu anh ta.
Chỉ tiếc rằng khi anh ta hiểu ra, trái tim ấy đã không còn thuộc về anh ta nữa.
Và cả đời này, anh ta cũng không bao giờ có cơ hội lấy lại.
—Hoàn.