Sau khi phân chia tài sản cho tôi, số tiền tiết kiệm của Trần Văn gần như chẳng còn lại đồng cắc nào, những gì mà anh ta có thể để lại cho Trần Thanh và đứa trẻ vô cùng ít ỏi.
Vừa bước ra khỏi tòa án, Trần Thanh đang ôm theo đứa con bé tí tẹo khô gầy trên tay đã chạy đến chặn đường tôi lại.
Đầu tóc cô ta rũ rượi rối bời, quầng thâm đen xì xung quanh đôi mắt hiện rõ mồn một, khiến cho toàn thân toát ra một vẻ cực kỳ tiều tụy.
"Hà Vân, con của tôi bị bệnh rồi, bệnh rất nặng. Chị có thể cứu lấy con bé được không? Tôi hết tiền rồi."
Cô ta đỏ hoe hai mắt nhìn tôi cất giọng van nài.
Vì sao lại đổ bệnh chứ?
Ai bảo lúc mang thai cô ta lại cố tình nhịn ăn nhịn uống để giảm cân cơ chứ, đứa trẻ đương nhiên sẽ bị suy dinh dưỡng bẩm sinh, khả năng miễn dịch kém đi là điều khó tránh khỏi.
Trong thời kỳ mang thai, mẹ chồng luôn ép buộc tôi phải ăn thật nhiều món cá thịt đầy ắp, bà ta bảo ăn như vậy thì đứa trẻ sinh ra mới khỏe mạnh. Cùng lúc đó, bà ta lại dốc toàn lực kiểm soát chế độ ăn uống của Trần Thanh vô cùng gắt gao, nguyên do là vì bà ta lo lắng nếu thai nhi phát triển quá lớn thì khi sinh nở Trần Thanh sẽ gặp khó sinh.
Nhưng Trần Thanh trên cơ sở khẩu phần ăn vốn đã ít ỏi do mẹ chồng chuẩn bị lại càng cố ý ăn ít đi, bởi vì cô ta sợ vóc dáng sẽ bị phá tướng.
Cứ như vậy, đứa con trong bụng cô ta mới là người chịu khổ.
Đứa trẻ vừa sinh ra đã mang theo mầm bệnh suy nhược bẩm sinh, đây cũng chính là lý do khiến cho bọn họ bằng mọi giá bất chấp rủi ro khổng lồ phải đánh tráo bằng được đứa trẻ tội nghiệp đó với con gái tôi.
Cô ta nuôi ảo mộng ném đứa con ốm yếu bệnh tật của mình cho tôi nuôi dưỡng, đem bán đứa con khỏe mạnh của tôi, còn bản thân cô ta thì ung dung thoải mái tiếp tục đi thi vào ngôi trường mà cô ta hằng mơ ước.
Còn tôi, sẽ nghiễm nhiên trở thành một kẻ thế mạng chịu oan khuất lớn nhất trên đời.
Thật may mắn, ông trời đã không để cho bọn họ được toại nguyện.
Tôi chưa bao giờ là một người khoan dung độ lượng.
Tôi lạnh lùng đáp trả: "Không có tiền."
Trần Thanh dường như phát điên.
"Không có tiền sao? Chị vừa lừa của anh trai tôi một khoản tiền khổng lồ như vậy mà bây giờ chị dám bảo không có tiền? Tôi biết tỏng rồi, chị chính là cố ý, cái đồ đàn bà độc ác! Anh trai tôi đối xử với chị tốt như vậy, thế mà chị lại đối xử với chúng tôi như thế! Chị chính là cố tình. Ha ha, hiện giờ chị đã vừa lòng hả dạ rồi chứ gì? Hại cả gia đình chúng tôi thành ra cái dạng này chị đã mãn nguyện rồi đúng không?"
"Các người chỉ là gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu mà thôi."
Tôi cũng chẳng buồn phí lời tiếp tục đôi co với một kẻ điên rồ như cô ta, dứt lời liền cất bước định rời đi.
Cô ta nhân cơ hội chồm tới tính kéo tay tôi lại, nhưng rất nhanh đã bị người khác ngăn cản đẩy lùi lại.
Cô ta hướng về phía bóng lưng của tôi gầm rú: "Hà Vân! Con tiện nhân nham hiểm kia, mày sẽ bị quả báo! Tao nguyền rủa mày cả một đời!"
Một đứa con gái mồ côi kinh nghiệm làm việc bằng không, một chút thu nhập cũng chẳng có, lại còn dắt díu theo một đứa trẻ sơ sinh chưa được bao ngày tuổi, ngay cả việc muốn tồn tại trong cái xã hội này cũng e là vô vàn khó khăn đi?
Vậy mà vẫn còn ảo mộng nguyền rủa tôi.
Thật là nực cười biết bao?
Tôi cong môi mỉm cười nhạt.
"Thay vì cứ mãi nghĩ cách báo thù người khác, chẳng thà bây giờ cô cứ dành thời gian suy nghĩ thật kỹ xem, chờ đến khi Trần Văn ra tù cô phải làm thế nào để giải thích với anh ta về lai lịch của đứa trẻ này đi."
Trần Thanh triệt để hóa đá, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi sợ hãi đến mức mặt mày xám ngoét không còn một giọt máu.
Tôi cũng chẳng thèm để tâm đến cô ta nữa, một mình cứ thế rời đi.