Một vài chị em nhỏ giọng khuyên tôi đừng mềm lòng.
Loại đàn ông cặn bã như Cố Hàn Thâm, vừa không kiên định, vừa không coi tôi ra gì, lại thích đặt tâm tư lên người phụ nữ khác.
Cho dù lần này tôi tha thứ cho anh, chắc chắn vẫn sẽ có lần sau.
Cũng có người nói:
“Dư Đường, không dứt khoát thì sau này chỉ càng thêm rắc rối.”
“Dù sao hai bên cũng đã trở mặt, mọi chuyện đều nói rõ.”
“Vậy thì phải kiên trì đến cùng, tuyệt đối không tha thứ!”
Tôi quả thật cũng nghĩ như vậy.
Tôi đã cho Cố Hàn Thâm quá nhiều cơ hội.
Nhưng anh chưa từng coi trọng những cơ hội tôi trao, chỉ cảm thấy tôi yêu anh, tôi không thể rời khỏi anh.
“Cút đi.”
“Nhìn thấy anh là tôi muốn nôn!”
Lời nói của tôi khiến Cố Hàn Thâm hoàn toàn tuyệt vọng.
Nhưng cho dù như vậy, anh vẫn ăn vạ không chịu rời đi.
Chúng tôi quay vào trong, tiện tay đóng cửa lại.
Ngoài cửa vang lên giọng Cố Hàn Thâm:
“Dư Đường, anh sẽ luôn đứng đây chờ em, cho đến khi em đồng ý về nhà cùng anh.”
Bố tôi lạnh mặt:
“Nếu biết có ngày hôm nay, sao lúc đầu còn làm như vậy?”
Mẹ tôi hừ lạnh:
“Loại người này đáng đời!”
Để bố mẹ không quá lo lắng cho tôi, tôi mỉm cười rạng rỡ:
“Mặc kệ anh ta đi. Dù sao mọi người cũng đã đến rồi, tối nay cứ ăn cơm ở nhà con.”
Cùng lúc đó, ở bên ngoài cửa.
Nước mắt của Lạc Vân Hòa đã sớm cạn khô.
Cô ta đứng thẳng người, vừa hay đối diện với ánh mắt của Cố Hàn Thâm.
Thấy trong mắt anh tràn đầy lo âu và đau khổ, cô ta sửng sốt một chút rồi nói:
“Anh Hàn Thâm, nếu Ôn Dư Đường không chịu lấy anh, mà chuyện kết hôn hôm nay cũng đã được sắp xếp xong, vậy thì… hay là em lấy anh nhé.”
Cố Hàn Thâm đột nhiên cau mày.
Lạc Vân Hòa bước lên nắm lấy tay anh.
“Em sẽ làm cô dâu của anh.”
Cô ta cho rằng Cố Hàn Thâm chắc chắn sẽ đồng ý.
Dù sao những năm gần đây, anh đối xử tốt với cô ta thế nào, cô ta hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Thậm chí cô ta còn cảm thấy người mà Cố Hàn Thâm thật sự yêu trong lòng chính là mình.
Thế nhưng phản ứng của Cố Hàn Thâm lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ta.
“Lạc Vân Hòa, có phải vì tôi đối xử tốt với cô nên khiến cô sinh ra ảo tưởng không nên có hay không?”
“Anh Hàn Thâm, anh… có ý gì?”
“Cô nhớ kỹ, tôi đối xử tốt với cô vì năm đó cô từng cứu tôi. Tôi chỉ đơn thuần là báo đáp ân tình mà thôi. Chỉ vì tôi không biết giữ khoảng cách nên mới khiến Dư Đường hiểu lầm.”
“Nhưng sự hiểu lầm ấy không có nghĩa cô có thể nhân lúc yếu thế mà chen chân vào, thay thế cô ấy.”
Lạc Vân Hòa ngây người:
“Em vẫn tưởng người anh luôn yêu là em. Ôn Dư Đường chỉ là người thay thế vì anh không thể có được em.”
“Hừ…”
Cố Hàn Thâm liên tục cười lạnh:
“Đừng tự đề cao bản thân. Hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy đều là do cô ban tặng. Tôi chưa mắng cô đã là may mắn cho cô rồi. Vậy mà cô còn mơ tưởng chiếm chỗ của Dư Đường, thay cô ấy làm cô dâu của tôi sao?”
Đối với một người phụ nữ, những lời này còn khiến cô ta đau khổ hơn cả bị giết chết.
Toàn thân cô ta run rẩy, sắc mặt trắng bệch nhìn Cố Hàn Thâm:
“Vậy nên… anh đối xử tốt với em, những chuyện anh đã làm, tất cả đều chỉ là… đơn thuần báo ân hoặc nhất thời kích động sao?”
“Không sai.”
“Thì ra là vậy. Xin lỗi, là em nghĩ nhiều. Anh cứ từ từ đợi đi, em không ở lại cùng anh nữa.”
Lạc Vân Hòa, người hoàn toàn biến thành trò cười, không quay đầu mà rời đi.
Cố Hàn Thâm không giữ lại.
Lúc này, anh chỉ mong Lạc Vân Hòa đi càng xa càng tốt.
Mười phút sau, tôi đang ngồi trong phòng khách trò chuyện với các chị em.
Họ vẫn còn tức giận chửi mắng Cố Hàn Thâm.
Đột nhiên có người gửi một đoạn tin nhắn và một video tới điện thoại của tôi.
Nhìn thấy phần mở đầu video, tôi lấy lý do đi vệ sinh rồi đứng dậy rời đi.
Một lát sau, xem xong video, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh rồi nói một câu khiến bố mẹ và đám chị em không thể tin nổi.