“Bây giờ thì biết tôi không nói dối rồi chứ.”
Cố Tu Viễn cất chiếc móc khóa vào túi, lạnh nhạt nhìn tôi:
“Mau chóng tìm lại đi. Nếu không, cô phải bồi thường tổn thất cho tôi.”
Lời anh nói kéo tôi ra khỏi vực sâu ký ức.
Tôi trấn tĩnh lại, đáp:
“Chưa bàn đến chuyện có phải tôi làm mất hay không, cho dù đúng là tôi làm mất… thì tấm ảnh đó cũng là ảnh của tôi, mất rồi thì thôi…”
“Đó là hai chuyện khác nhau.” – Giọng anh vẫn cứng rắn, thái độ lạnh lùng, đầy kiểu cách công việc –
“Bây giờ tôi chỉ muốn tìm lại bức ảnh đó.”
Tôi nhìn anh mà lòng bực dọc:
“Không tìm lại được nữa đâu. Anh nói đi, muốn tôi bồi thường thế nào?”
Anh từ trên cao nhìn xuống tôi, rất lâu sau mới mở miệng:
“Chờ điện thoại của tôi.”
…
Từ lần cuối gặp nhau đầy căng thẳng ấy, đã tròn một tháng trôi qua.
Tôi cứ nghĩ Cố Tu Viễn đã sớm quên chuyện đó.
Cho đến khi một nhóm người đột ngột xuất hiện trong căn hộ của tôi.
“Tóc thì khỏi cần làm rồi.”
Cái tên điên Cố Tu Viễn ấy… lại cho người hóa trang tôi thành dáng vẻ của năm xưa.
“Cô Lâm, Cố tiên sinh dặn rất rõ: từ trang phục đến kiểu tóc, phải giống hệt ngày đó.”
Giống hệt?
Tôi nhìn mình trong gương, khẽ cười khổ lắc đầu.
Ngoại hình có thể phục dựng giống y đúc.
Nhưng tâm trạng thì sao?
Thanh xuân đã qua, tình yêu đã lỡ, tất cả đều chẳng thể quay về được nữa.
Sau một hồi hóa trang, tôi bị đưa tới ngôi trường cũ.
Có lẽ vì là cuối tuần, hoặc cũng có thể là do sắp xếp của Cố Tu Viễn, trong khuôn viên trường ngoài vài bảo vệ ra thì chẳng còn ai khác.
“Cô Lâm, Cố tiên sinh đang đợi cô ở phòng học đầu tiên tầng hai.”
Trợ lý Tôn Kiều đưa tôi chiếc ba lô, giọng điệu đầy ẩn ý:
“Cô Lâm, lên đi thôi. Đừng để Cố tiên sinh phải đợi quá lâu.”
Là tôi bắt anh ta đợi chắc?
Thật vô lý!
Tôi nhận lấy chiếc ba lô từ tay Tôn Kiều, chậm rãi bước lên cầu thang.
Đầu ngón tay lướt nhẹ qua bức tường, hành lang dẫn tới phòng học này… tôi không biết mình đã đi qua bao nhiêu lần.
Lần thứ hai tôi gặp Cố Tu Viễn, chính là vào một buổi chiều, cũng tại hành lang này.
Những chàng trai tuổi thanh xuân dường như luôn có nguồn năng lượng vô tận. Học sinh nam ở khối trung học khi ấy đội nắng trưa gay gắt mà vẫn hăng say chơi bóng rổ ngoài sân trường.
Chuông báo vào lớp vang lên, các nam sinh tiếc nuối rời sân, nối đuôi nhau bước vào tòa nhà dạy học.
“Tu Viễn, bóng để cậu giữ nhé, lần sau nhất định tôi sẽ thắng cậu!”
Quả bóng rổ vẽ nên một đường cong hoàn hảo trong không trung — tôi và Cố Tu Viễn có thể nói là bắt đầu nhờ vào người anh em tốt của anh, Tạ Thần.
“Cẩn thận!”
Ngay lúc quả bóng sắp rơi trúng tôi, Cố Tu Viễn như một hiệp sĩ lao ra chắn trước mặt tôi, đưa tay đón gọn trái bóng.
Cơn gió hôm ấy ấm áp, nhẹ nhàng lướt qua má tôi, mang theo cảm giác ngứa ngứa.
Gió thổi tung mấy lọn tóc mái trước trán anh, cũng đồng thời làm rối loạn nhịp tim tôi.
Chỉ một ánh nhìn ấy thôi… tôi đã xác định rằng — Cố Tu Viễn là người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng.
Từ đó về sau, tôi bắt đầu chủ động tạo cơ hội gặp anh. Dù bị mọi người chê cười là cái đuôi bám dính, tôi cũng chẳng bận tâm.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là mối tình đơn phương, cho đến một ngày… Cố Tu Viễn đứng trước mặt bao người, chính thức tỏ tình với tôi.
Thật may mắn biết bao — người mình yêu cũng yêu lại mình.
Lời anh nói ngày ấy, từng chữ từng lời, đến tận hôm nay tôi vẫn chưa từng quên:
“Tôi, Cố Tu Viễn, đời này chỉ dành trọn trái tim cho một người — Lâm Tích.”
Sau khi tốt nghiệp, tôi như mong muốn lấy được Cố Tu Viễn, trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Chỉ là… hạnh phúc ấy, ngắn ngủi quá.
Ngực tôi chợt nhói lên một cơn đau, tôi khẽ cười khổ, lắc đầu.