Tôi là vợ của Chử Giang, chị dâu của Chử Vĩ.
Tôi tình cờ nghe được Chử Giang và mẹ chồng đang âm mưu… đầu độc Chử Vĩ.
Chỉ vì muốn chiếm đoạt tài sản của cô ấy.
Tôi hoảng sợ. Đây vẫn còn là người sao?
Tôi nghĩ, đến cả ruột thịt máu mủ mà họ còn dám xuống tay như vậy, thì tôi… thì con trai tôi… liệu sẽ ra sao?
Tôi nhận ra mình đã gả cho một con ác quỷ, bước vào đúng ổ quỷ.
Nhưng ly hôn ư? Tôi và con trai không có nhà, không có tiền… rời đi bằng cách nào?
Chử Vĩ thật lòng đối xử tốt với con trai tôi, chưa bao giờ so đo, lúc nào cũng rộng rãi, hào phóng.
Một cô gái tốt như vậy… lại bị chính người thân mình muốn hại chết.
Đáng tiếc thật.
Nghĩ đến con trai mình — bị mẹ chồng và chồng dạy dỗ thành một đứa chỉ biết ngồi chờ thừa kế tài sản của cô ấy — nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cũng hỏng mất.
Đột nhiên, tôi nảy ra một ý.
Tôi lén đổi hai bát canh, nhân lúc họ không chú ý.
Bát canh vốn đặt trước mặt Chử Vĩ, tôi âm thầm đặt sang trước mặt mẹ chồng.
Điều tôi không ngờ là — Chử Vĩ đã sớm biết âm mưu của họ.
Quả là một người phụ nữ thông minh!
Mẹ chồng chết, chồng tôi bị kết án tử hình. Tôi nhận được toàn bộ tài sản và sống những ngày thong dong hơn trước gấp nhiều lần.
Thậm chí, Chử Vĩ còn chủ động từ bỏ phần tài sản lẽ ra cô ấy có quyền hưởng.
Tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc trong yên ắng, không ai hay biết.
Nhưng vào ngày tuyên án, Chử Vĩ chặn tôi lại.
Cô ấy nói:
“Chị dâu, cảm ơn chị.”
“Cảm ơn chị đã cứu mạng em.”
Tim tôi như thắt lại, lòng đầy lo lắng, nhưng vẫn cố làm vẻ ngạc nhiên:
“Vĩ Vĩ, em nói gì thế? Chị chẳng hiểu gì cả.”
Cô ấy chỉ mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
--Hết--