Trần Húc Bạch không về nhà cả đêm, tôi cũng thức trắng đến sáng.
Suy nghĩ cả đêm, tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với anh, tiện thể hỏi luôn chuyện băng vệ sinh.
Nhưng khi tôi mở vòng bạn bè trên Wechat, tôi biết không cần thiết nữa.
Dòng trạng thái mới nhất là của Lương Phi Phi, đăng cách đây một giờ.
Đính kèm là một bức ảnh tự sướng của cô ấy ở bệnh viện, góc trên bên phải bức ảnh có một bóng lưng nhỏ.
Tôi nhận ra ngay bóng lưng đó là Trần Húc Bạch.
Dòng chú thích của Lương Phi Phi cũng đầy ẩn ý: “Quay cuồng trong bệnh viện cả đêm, cảm ơn anh trai đã ở bên.”
Tôi bỗng nhiên vỡ lẽ.
Lương Phi Phi là góa phụ của em trai Trần Húc Bạch, từ khi chồng cô ấy qua đời, cô ấy vẫn luôn sống cùng mẹ chồng.
Thảo nào Trần Húc Bạch lại mua một đống đồ ăn vặt cho mẹ, hóa ra mọi chuyện đều đã được tính toán từ trước.
Như vậy, việc anh mua băng vệ sinh cho Lương Phi Phi có thể diễn ra một cách thần không biết quỷ không hay.
Chỉ là anh không ngờ siêu thị lại tính nhầm giá, càng không ngờ vì tài khoản thanh toán của anh lại liên kết với số điện thoại của tôi, nên siêu thị đã gọi điện cho tôi.
Vòng bạn bè của Lương Phi Phi khiến tôi đau đầu, tôi dứt khoát xin nghỉ ở nhà.
Khi Trần Húc Bạch về thì đã là giữa trưa.
Anh rón rén bước vào, vẻ mặt đầy tội lỗi.
Tôi ngồi trên sofa, thu trọn mọi hành động của anh vào tầm mắt.
Anh không ngờ tôi ở nhà, bị tôi xuất hiện bất ngờ làm cho giật mình.
“Vợ ơi, sao em không có tiếng động gì vậy?”
Tôi cười lạnh: “Không làm chuyện xấu thì không sợ ma gõ cửa, anh sợ gì?”
Anh nhận ra tâm trạng tôi không tốt, lập tức đổi giọng lấy lòng: “Em biết anh sức khỏe không tốt mà, một chút gió thổi cỏ lay tim anh cũng chịu không nổi.”
Trần Húc Bạch ôm ngực, đáng thương nhìn tôi.
Nhìn vẻ mặt đó của anh, tôi không hề mềm lòng, chỉ thấy mình thật nực cười.
“Vậy sao? Nửa đêm nửa hôm đi cùng người khác đến bệnh viện chạy tới chạy lui, em thấy sức khỏe anh cũng tốt lắm mà.”
Anh sững sờ, một lúc sau mới hỏi: “Em lén theo dõi anh?”
“Loại chuyện bỉ ổi đó em không thèm làm, là cô em gái tốt của anh đăng vòng bạn bè ‘cảm ơn’ anh đấy.”
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “cảm ơn”.
“Vòng bạn bè gì cơ? Vòng bạn bè của anh luôn tắt mà.”
Anh nghi ngờ cầm điện thoại của tôi, lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Tôi càng chắc chắn vòng bạn bè của Lương Phi Phi chính là đăng cho tôi xem.
Cô ấy đang khiêu khích tôi.