"Anh ấy lại vì căn nhà này mà muốn ly hôn với tớ? Còn nói sau này cũng không cho tớ gặp con nữa..."
Tôi kể lại một lần trải nghiệm cho bạn thân nghe, nhất thời vừa giận vừa gấp.
Bạn thân cũng hoảng hồn, vội vàng an ủi tôi:
"Cậu đừng khóc! Tớ cảm thấy chắc chắn là chồng cậu có vấn đề."
"Cậu nghĩ xem, anh ta rõ ràng đã sớm biết chúng ta chọn trúng căn nhà này, bây giờ lại đột nhiên trở mặt, chắc chắn là anh ta đã giở trò gì rồi."
"Không chừng anh ta đã sớm có dị tâm, chỉ là muốn tìm cái cớ ly hôn, cố ý dỗ dành Hân Hân diễn một vở kịch cho cậu xem."
Tôi ngừng nức nở, tĩnh tâm lại cẩn thận suy nghĩ.
Gần đây chồng tôi quả thực hay đi công tác bên ngoài.
Tôi phảng phất như bắt được cọng rơm cứu mạng: "Lỡ như thật sự là như vậy, tớ phải làm sao đây?"
Bạn thân trầm giọng nói: "Cậu chờ đấy, hai chúng ta bây giờ đi đến căn nhà mới đó. Có tớ làm chứng, anh ta sẽ không dám bịa đặt nữa."
Nghe giọng điệu kiên định của cô ấy, trong lòng tôi rốt cục cũng có chút tự tin.
Thế là tôi đón bạn thân, một lần nữa đi đến nhà mới.
Bạn thân nắm tay tôi, quan sát nhà mới.
Cô ấy vừa cảm thán trang trí không tệ, vừa lòng đầy căm phẫn mắng gã đàn ông cặn bã kia không được chết già.
Tôi thấy sắc mặt cô ấy bình thường, coi như thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên, bước chân bạn thân khựng lại: "Cậu định tặng căn nhà này cho dì sao?"
Nghe câu này của cô ấy, tôi như bị dội một chậu nước lạnh, một dự cảm không lành dâng lên.
Tôi quay đầu, chạm phải ánh mắt của bạn thân.
Trong mắt cô ấy là sự khiếp sợ và bài xích không giấu được.
Tôi vẫn ôm một tia hy vọng, nuốt nước miếng một cái.
"Sao thế? Căn nhà này không phải chúng ta cùng nhau chọn sao?"
Cô ấy lại hoàn toàn đen mặt, quay đầu bỏ đi.
Lại là như vậy?
Tôi xông lên chặn ở cửa, giọng điệu run rẩy: "Rốt cuộc là bị làm sao? Ngay cả cậu cũng không chịu nói cho tớ biết ư?"
Bạn thân nhắm mắt lại, giống như dùng hết sức toàn thân mới nhịn được không cho tôi một cái tát.
Cô ấy mở mắt ra lần nữa, chỉ lạnh lùng nhìn tôi.
"Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, tớ tự cho là rất hiểu cậu, tớ thật sự không ngờ, cậu là người độc ác như thế."
Tôi không hiểu sao cô ấy lại đột nhiên trở mặt, lý trí nói cho tôi biết phải làm rõ ràng, nếu không tôi sẽ phải cõng nỗi oan ức vĩnh viễn không rửa sạch.
"Không phải cậu vừa mới nói là chồng tớ giở trò quỷ sao? Cậu cũng thông đồng với anh ta rồi hả?"
Bạn thân giống như nghe được chuyện cười gì đó.
"Thông đồng? Hai bọn tớ đều bị vẻ bề ngoài của cậu lừa rồi! Còn hắt nước bẩn cho người khác nữa."
Tôi á khẩu không trả lời được.
Bạn thân hung hăng nhổ một bãi nước bọt, đập cửa bỏ đi.
Đả kích liên tiếp làm đầu óc tôi choáng váng, suy nghĩ giống như một mớ dây rối.
Đột nhiên, chuông điện thoại di động vang lên.
Tôi chết lặng nghe máy, là mẹ gọi tới.
"Tiểu Vân à, khi nào thì mẹ có thể đi xem nhà mới đây? Mẹ biết con sợ mẹ không hài lòng, trang trí đều là đích thân đi trông coi. Thật ra bất kể thế nào, chỉ cần là con chọn, mẹ đều thích."
Nghe những lời của mẹ, vành mắt tôi có chút ươn ướt.
"Mẹ, hai ngày nữa... hai ngày nữa con nhất định đưa mẹ tới."
Mẹ cười nói được.
Cúp điện thoại, dạ dày tôi một trận quay cuồng.
Vì sao tất cả những người đi vào căn nhà đều sẽ đột nhiên trở mặt?
Tôi giống như bắt được cái gì đó, vội vàng gọi điện thoại cho công ty bất động sản.
Đối phương vừa nghe máy, tôi liền cố gắng giữ logic thông suốt, kể lại một lần trải nghiệm kỳ lạ.
"Cô Tống, ý cô là mỗi người đi vào căn nhà này đều bị ma nhập sao?"
Nghe giọng điệu của đối phương, rõ ràng cho rằng tôi là tới gây chuyện.
Tôi có chút nóng nảy: "Tôi nói đều là sự thật! Không tin anh có thể..."
"Hàng xóm nhà cô cũng mới vào ở không lâu, cách gần như vậy, sao không nghe người khác nói nhà có vấn đề gì chứ?"
"Lúc trước khi trả tiền cô cũng có mặt ở đó, hơn nữa cho dù muốn tống tiền, cũng bịa cái lý do nào nghe giống thật một chút đi."
Tôi lập tức nổi giận, chặn họng anh ta: "Đừng nói nhảm nữa! Anh lập tức phái người tới thương lượng với tôi! Chuyện này giải quyết không tốt, tôi nhất định sẽ khiếu nại lên trên."
Đối phương thấy thái độ tôi cứng rắn, đành bất đắc dĩ nói một lát nữa sẽ phái người tới tiếp xúc với tôi.
Trong lúc chờ đợi, tôi nhìn ngoài cửa trầm tư.
Một khắc sau, tôi hít sâu một hơi, giơ tay gõ cửa nhà hàng xóm.