Sau khi chân tướng rõ ràng, thân thích cũng không tiện nhúng tay.
Mọi người nhao nhao an ủi mẹ hai câu, liền mượn cớ rời đi.
Tôi nhìn về phía cửa, bạn thân, chồng tôi còn có con gái đang đứng ở đó.
Tôi chậm rãi đi tới, thần sắc có chút dại ra.
Bạn thân lên trước một bước, vào nhà.
Tôi ngẩng đầu nhìn lại, cô ấy đang vẻ mặt đau lòng nhìn tôi.
"Tớ ——"
Tôi nói còn chưa dứt lời, cô ấy đã xông lên ôm lấy tôi.
"Là tớ có lỗi với cậu! Những lời tớ nói đó... tớ còn mắng cậu là..."
Tôi chậm rãi cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô ấy.
"Tớ biết. Không sao cả."
Chồng tôi cũng đỏ hoe mắt, đầy mặt áy náy.
"Tiểu Vân, đều là anh không tốt. Anh lúc đó quá xúc động. Anh hiểu em như vậy, sớm nên nghĩ đến em căn bản sẽ không như thế."
Tôi ôm lấy con gái, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn vì khóc mà suy sụp của con bé.
"Ừm, thái độ xin lỗi tốt."
"Về phần có chấp nhận hay không, xem biểu hiện sau này của anh."
Chồng tôi kiên định gật đầu: "Anh thề, sau này cũng sẽ không để em chịu tủi thân nữa."
Sau khi mọi việc giải quyết xong, cảnh sát hỏi thăm thái độ của tôi.
Tôi cẩn thận suy nghĩ, vẫn là quyết định coi như tranh chấp gia đình, tự mình giải quyết.
Chị gái về sau cũng là vì lạm dụng thành quả nghiên cứu khoa học mà bị giáng chức.
Tôi hỏi chị ấy, có vì vậy mà không cam lòng hay không.
Chị ấy cười, lần này rốt cục là thật tâm thật ý.
Chị ấy nắm lấy tay tôi:
"Tiểu Vân, là chị có lỗi với em. Nếu em thật sự vì chuyện này mà xảy ra chuyện, chị sợ rằng cả đời này đều phải sống trong hối hận."
Tôi nhớ tới cái chết thê thảm ở kiếp trước, nhìn bộ dáng may mắn của chị gái hôm nay, cuối cùng vẫn không nói ra miệng.
Về sau, cả nhà chúng tôi cùng nhau đi một chuyến đến nghĩa trang.
Mẹ giống như thường ngày, hướng về phía bia mộ lải nhải: "Ông nó à, tất cả đều tốt."
Con gái ngoan ngoãn dập đầu, nói với ông ngoại một số chuyện ở trường học.
Tôi nhìn thắp hương cho bố xong, nhìn về phía chị gái.
Vành mắt chị ấy hơi đỏ, nói muốn một mình ở bên cạnh bố.
Tôi nhìn bóng lưng run rẩy của chị ấy, đỡ dậy mẹ, lại để cho chồng dắt con gái.
Chúng tôi xoay người đi xa, để lại thời gian và không gian cho họ.
Tôi nghĩ, chị gái hẳn là có lời muốn nói với bố.
Rất lâu về sau, tôi đã gần đến tuổi nghỉ hưu.
Tết năm nay, cả nhà tôi và cả nhà chị gái đoàn tụ tại nhà mẹ.
Chính là căn nhà năm đó.
Mẹ ở trong bếp nấu cơm, chồng và anh rể ở phòng khách nghe con gái kể chuyện cười.
Một mảnh tường hòa, hệt như năm nào.
Trong lúc tán gẫu, chị gái kéo tôi vào phòng.
Chị ấy lật xem ảnh chụp lúc nhỏ của chúng tôi.
Nhìn hai đứa bé cười vui vẻ trong ảnh, tôi nhất thời cũng có chút cảm khái.
Tôi biết chúng tôi đều nhớ tới chuyện hồi còn bé.
Khi đó chị gái sẽ nắm tay tôi, len lén mua kẹo cho tôi, bảo tôi đừng nói cho bố mẹ biết.
Chị ấy sẽ kể chuyện thú vị ở trường cho tôi nghe lúc tôi nằm viện, sau đó bảo tôi mau khỏe lại, chị ấy muốn dẫn tôi đi chơi.
Chị ấy sẽ sau khi tôi gây họa, thay tôi nhận sai, lúc bị mắng len lén nháy mắt với tôi.
Nhớ tới những thứ này, tôi không khỏi có chút chua xót.
Tôi biết sau chuyện đó, chị gái vẫn luôn ôm lòng áy náy.
Cách nhiều năm, chị ấy lật xem ảnh chụp, rốt cục một lần nữa nhắc tới.
"Chuyện năm đó, là chị bị ghen tị làm cho choáng váng đầu óc."
"Lúc thiết kế cái máy xông tinh dầu kia, chị cũng từng nghĩ, chị có hối hận hay không."
"Nhưng mà lúc đó chị chính là một lòng nghĩ, em mua cho mẹ một căn nhà tốt như vậy, bà vốn dĩ đã thiên vị em, sau này khẳng định càng thiên vị hơn. Vậy đâu còn có vị trí của chị nữa chứ?"
"Chị một lòng chỉ là không muốn mẹ lại yêu em hơn."
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay chị ấy, chị ấy chậm rãi cười cười.
"Thật ra, yêu em hơn cũng là nên làm. Em luôn là người hiếu thuận với bố mẹ nhất, vừa đi làm đã bắt đầu mua đồ cho bố mẹ, có tiền gửi ngân hàng chuyện đầu tiên chính là mua nhà cho mẹ."
"Mà những thứ này, chị đều không làm được, ngược lại còn vì thế mà ghi hận lên em..."
Chị ấy nói, hốc mắt đỏ bừng.
"Chị," Tôi thay chị ấy lau đi vệt nước mắt trên mặt, "Đã sớm qua rồi. Chúng ta bây giờ không phải rất tốt sao? Mẹ cũng rất tốt. Chị không có tạo thành bất cứ hậu quả gì không thể vãn hồi cả."
Cái cảnh tượng bị đẩy xuống lầu kia, tôi đã rất nhiều năm không mơ thấy nữa.
Đối với tôi mà nói, chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.
Chị ấy nhẹ nhàng cười, nắm chặt tay tôi.
"Ừm."
Hai chúng tôi tiếp tục lật xem ảnh chụp, nội tâm một mảnh bình tĩnh.
"Mẹ, dì cả, bà ngoại làm xong cơm tất niên rồi!"
Nghe được tiếng của con gái, tôi lớn tiếng đáp lại một câu.
Tôi và chị gái nhìn nhau cười một tiếng, khép lại cuốn album đi ra ngoài.
Lại là một năm mới.
—Hoàn—